Dành riêng cho anh, người em yêu ơi


Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Mẹ và bữa cơm nhà

Mẹ và bữa cơm nhà

Có lẽ trong gia đình, mình bị ảnh hưởng bởi mẹ nhiều nhất. 6 tuổi biết nấu cơm, 7 tuổi biết xách làn đi chợ, 10 tuổi đã thay mẹ nấu một mâm cơm cúng cụ…Và cứ mỗi cuối tuần, 2 mẹ con lại rủ nhau đi chợ, nấu những món đặc biệt hơn ngày thường để “chiêu đãi” cả nhà – món mà ai cũng thích ăn nhất hồi đó, là bún chả nem…Mẹ còn dạy mình làm cả mắm tép, cả tương ớt, tương cà…Ba là ngư
ời miền Trung, độc đoán, gia trưởng, khó tính…Nhưng ba lại rất dễ trong ăn uống, mỗi lần mình mải đọc sách mà để cơm sống/ hoặc khê…thì chỉ sợ về mẹ mắng, còn ba sẽ bảo “Thôi, con nó nấu cho ăn là tốt rồi. Lần sau rút kinh nghiệm” – ba dễ tính thế, nhưng rất hiếm khi ba đi ăn ở đâu đó trừ khi là bất đắc dĩ – ba chỉ thích về ăn cơm nhà, ăn cơm mẹ nấu. Giờ mẹ cứ đi đâu vài hôm là thế nào ba cũng gọi về. Và mình, bao nhiêu năm, bao nhiêu kì nghỉ lễ, nghỉ Tết – cứ tự nhủ sẽ đi đâu đó nghỉ ngơi – thì rồi lại tiếc những ngày ở nhà với ba mẹ, và thế là cứ nghỉ lễ, nghỉ tết, nghỉ hè ba mẹ ở đâu là lại ôm con về đó. Ở với mẹ, là như thấy mình có một điểm tựa vững chắc, như thấy mình được xả hơi tuyệt đối. Lại vào bếp phụ mẹ nấu nướng, rồi buôn chuyện với mẹ - mẹ biết rõ mình có bao nhiêu người bạn, chơi thân với ai và ai đang tán tỉnh theo đuổi – mẹ cũng biết rõ mình yêu ai và ghét ai…Dường như với mẹ, mình chẳng thể nào giấu được điều gì…
Những bữa cơm nhà mẹ tạo ra cái “nếp” từ nhỏ, ăn sâu vào máu mình. Để sau này khi đã làm vợ, làm mẹ….mình cũng biết chăm chút cho cái bếp, chăm chút cho những bữa cơm ấm áp – để mỗi bữa ăn mọi người đều thấy đầm ấm, vui vẻ, cùng chia sẻ mọi chuyện ở lớp, ở trường….Và sẽ là thật vui, thật ấm áp khi bữa cơm mình nấu nóng hổi được mọi người ăn thật ngon và vui vẻ…
Bây giờ, cuộc sống ngày càng cuốn người ta vào những đam mê và vui thú riêng. Có mấy gia đình còn được ăn cùng nhau 3 bữa cơm? Ừ thì vì công việc, vì hoàn cảnh nhưng ít nhất, hãy cùng nhau về nhà buổi tối, để bếp lửa ấm áp, để tiếng nói cười vui vẻ, để tiếng bát đũa lanh canh rộn ràng…cho mỗi chúng ta cảm giác được xum vầy, được quây quần bên nhau sau một ngày dài….
Đã có những buổi chiều, mình nấu cơm cùng người – ăn với nhau một bữa cơm ấm áp, vui vẻ. Nhưng mình ghét nhất là nấu cơm xong gọi mãi không chịu ăn, giục mãi đến lúc mâm cơm nguội ngắt…
Những giây phút ấm áp sẽ qua đi rất nhanh, nếu mình không kịp giữ lấy. Cũng giống như mâm cơm sẽ nguội dần và mất vị ngon, nếu mình không ngồi cùng nhau ăn khi còn nóng hổi để cảm nhận được từng món ăn, từng gia vị của cuộc sống, phải không? 


(P/S: Mẹ tui - bên trái năm nay 67 tuổi đó - và em gái của bà)

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Yêu thương ở lại...

Rồi cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được nguyện ước trong đời của mình, là thức giấc trong một căn phòng ngập nắng ven biển trong ngày sinh nhật mình...
5 ngày nằm ở đây, căn phòng khá tiện nghi ven biển này, nghe sóng vỗ rì rào dưới kia và sự yên tĩnh tuyệt đối của căn phòng khiến lòng tôi được nghỉ ngơi và thư giãn tuyệt đối. Dù có đôi lúc, tôi đã ước rằng mình cho các con tới đây, để cùng nhảy sóng, cùng vui đùa...Nhưng rồi tôi cũng tự an ủi mình, rằng mình cần những lúc riêng tư như thế này lắm chứ...

Đêm cuối cùng ở đây, tôi chẳng muốn ngủ, giá như đủ can đảm để tôi có thể ngồi dưới kia ngắm biển cả đêm nhỉ?
Làm sao để có người ở bên mình, mà mình vẫn tự do và riêng tư? 

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Ru tình

Ru tình qua một cơn mơ
Em ru lòng đặng ơ thờ...
Ngày xưa...
Ru tình qua những cơn mưa
Em nghe mắt ướt mà chưa nguội lòng
Ru tình hết những hư không
Phải đâu tình lặng
Muối lòng thiết tha? 
Ru ngày ru tháng xót xa
Người qua sông để cánh hoa lỡ làng
Em ru lòng chợt đông sang
Ru đời nguôi nhớ
Đa mang...
Nhọc lòng...

Tình ơi
Xuân - hạ - thu - đông
Xin nguôi quên, xin bình yên
Hỡi tình...


17.05.2013

Muốn

Muốn được nắm tay anh đi qua triền đồi vắng
Đi qua thảo nguyên xanh ngát gió trời
Bỏ lại sau lưng những đường dài khúc khuỷu
Gập ghềnh như quãng đời em đã đi qua

Muốn được nắm tay anh giữa những hạt mưa sa
Em so gọn đôi vai nhỏ bé
Tim ấm lại trước nhịp rung khe khẽ...
Mưa đã cuốn trôi những tháng ngày buồn

Muốn được nắm tay anh giữa một bầu trời xanh
Chênh chếch sáng những vì sao lấp lánh
Thôi lo sợ những ngày mưa giông tới
Em ngủ vùi yên bình trong tiếng thở đêm

Muốn được nắm tay anh qua những ngày thật êm
Chỉ là ánh mắt dịu dàng tìm nhau mỗi sáng
Chỉ là những vòng tay chợt xiết thêm nhè nhẹ
Bình dị qua ngày- bình dị có nhau...


26.05.2013

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Mẹ vợ và con rể (chuyện của học trò)

Cô học trò "cưng" cũ bỗng dưng gọi bảo: Cô ơi, em muốn được tự do như cô. Thế là lại giật mình đánh thót một cái. Sao mỗi lần có bạn tâm sự chuyện bất hòa với chồng hay mong muốn ly hôn là mình lại có cảm giác nhói tim một cái? Chuyện thì đúng là hiếm gặp, thường thì hay là mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu. Đằng này lại là mẹ vợ và con rể. Cô bé học trò của mình cũng ở hoàn cảnh đặc biệt. Bố mẹ chỉ có một mình D là con duy nhất. Bố là bộ đội, hiếm khi về nhà. Tình cảm của bố mẹ D cũng vì thế mà nhạt dần. Họ không ly hôn nhưng ly thân, thảng hoặc bố D mới về. Mẹ D cũng chừng đó năm sống vò võ một mình, nuôi D ăn học khôn lớn. Bao nhiêu tình cảm dồn hết cho con gái. Con gái đi lấy chồng, sinh con, lại một mình mẹ lo toan, gánh vác. Mẹ cho vợ chồng D đất làm nhà, thì thời gian làm nhà là thời gian chồng D đi học, D mới sinh con nhỏ, mẹ lại là người tất tả ngược xuôi lo toan. Vậy mà, chàng rể chẳng những không biết ơn mẹ, không thương mẹ vợ. Lại suốt ngày nhậu nhẹt, nhậu về say là lèm bèm chửi rủa. Vợ lỡ lời nhắc nhẹ một câu là bị chửi. Chỉ cả tay vào mặt mẹ vợ chửi. D xót mẹ, giận chồng nhưng nói ra là vợ chồng lại mâu thuẫn...Giờ cô bé nói em buồn lắm cô ạ, em thương mẹ lắm. Mẹ bao nhiêu năm chỉ có mình em, em cũng chỉ có mình mẹ. Bao nhiêu năm mẹ em chẳng bao giờ làm phiền lòng ai, mất lòng ai. Bây giờ em rước một người về chửi mẹ, chỉ tay vào mặt mẹ....Mình cũng chỉ biết khuyên em nên tâm sự, trò chuyện với chồng, nói hết những suy nghĩ và tình cảm của em và tìm hiểu xem chồng em có điều gì ẩn ức hay không? Nếu khi em đã làm hết sức mà vẫn không thay đổi được tình hình, thì chia tay là giải pháp tốt nhất. Bởi vì em cũng cần sống cho em, cho con em và nghĩ cho mẹ em nữa...Mình biết rằng, đêm nay thế nào em cũng sẽ vừa nằm ôm con vừa khóc. Cô học trò bé bỏng và sống tình cảm của mình ngày nào...Giờ đã làm mẹ, mà sao thấy em mỏng manh, thấy em hiền quá, thấy em chơi vơi quá. Bỗng dưng rất muốn ôm em thật chặt :(

Rồi lại nghĩ tới Bống và Cua, lỡ sau này các bạn không hạnh phúc, có lẽ mình sẽ đau lắm, mình sẽ buồn lắm lắm. Không ai thương con và xót con bằng mẹ, mình có thể hi sinh mọi điều chỉ mong các con sống bình an, hạnh phúc. Chỉ mong các con gặp được người đàn ông tốt, yêu thương và tôn trọng các con. Chỉ mong đời các con sẽ nhiều nụ cười hơn nước mắt. Thế thôi, là mình thấy mãn nguyện rồi. 

Chuyện của bé D làm mình cứ nghĩ mãi. Sao trên đời lại có những thằng đàn ông đôi co và chửi bới mẹ vợ nhỉ? Người mẹ đã sinh thành và nuôi dưỡng cho mình môt người vợ hiền như bé D? Người mẹ đã tần tảo lo toan cho cả hạnh phúc của con. D nói, cứ say là lèm bèm cô ạ, nhưng khi tỉnh táo lại năn nỉ xin lỗi là em lại mềm lòng. Mình bảo với D, em hãy ghi âm lại những lúc anh ta say, rồi khi tỉnh mở lại cho anh ta nghe, hỏi anh ta nếu là em thì anh ta có thể chấp nhận được không? Mình cực kì ghét đàn ông uống rượu rồi mượn rượu lèm bẻm chửi bới, thật chẳng còn tí "người" nào :(

Anh Tuấn Minh cứ bảo mình kì thị đàn ông. Nhưng mà thật sự bây giờ, sao mà khó để tin đàn ông đến thế? :-||

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Mơ hoa


(Ảnh: Tác Anh)


Đừng vội xa em nhé
Trái tim em yếu mềm
Cứ dịu dàng từng bậc
Là sẽ tới tình em

Đừng thờ ơ anh nhé
Đừng đôi phút lãng quên
Nắng qua triền đồi vắng
Ngỡ như người gọi tên

Yêu như là mắt nắng
Rạng rỡ giữa trưa hè
Thêm một lần thắp lửa
Trái tim bớt lạnh chưa? 

Ngỡ đâu từ xa xưa
Người về trong giấc mộng
Thêm một lần dậy sóng
Giữa tim người bao dung...

(10.05.2013)

Vương tình cỏ lau


Đừng giận gì em hỡi
Những chuyện đã xa xôi
Cỏ lau trắng bờ rồi
Ngập ngừng....thôi tha thiết

Con gió đi mải miết
Giữa những bờ cỏ hoang
Về đong chút lỡ làng
Trên đôi môi ngọt ấm 


Dòng đời trôi rất chậm
Cỏ cứ trắng thiết tha...
Em cứ coi như là...
Cơn giông chiều chợt tới...

Nghĩ đâu xa vời vợi
Những cỏ với bờ sông
Những hoa với cánh đồng...
Cơn mưa chiều lạc lối..

Em giờ thôi bối rối
Em giờ chẳng nhớ mong
Chẳng tha thiết trong lòng
Dù qua vùng cỏ dại..

(14.05.2013)

Hẹn



(Ảnh: Tác Anh)


Em đến nhé mùa hoa về rợp phố
Những yêu thương tôi nguyện giữ đây rồi
Thương cánh mỏng gió nhẹ lay em ạ
Chỉ chờ cài lên mái tóc em thôi

Em đến nhé để nỗi nhớ nhẹ vơi
Tôi ấp ủ suốt bao mùa hoa nở
Cánh tím mỏng giọt sương rơi vỡ
Như mắt em cười long lanh ướt hồn tôi

Em đến nhé – hoa đã nở rợp trời
Tôi nguyện giữ một mùa vàng lá ủa
Để hương quyện theo em trong từng nhịp thở
Tôi len lén cúi mình đặt một nụ hôn…


(Ngày mưa 23.05.2013)

Thị phi ở đời

Cuộc đời mỗi người, chắc hẳn không mấy ai không trải nghiệm qua những chuyện thị phi. Âu cũng là lẽ thường, con người vốn sẵn tính tò mò, đố kị, ganh ghét...Và khi bạn hơn họ dù chỉ một chút xíu thôi, cũng có thể làm "mồi" cho họ mang ra giữa bàn dân thiên hạ và...nhậu. Vấn đề là thái độ của bạn như thế nào mà thôi...
Hồi tôi còn là học trò, mỗi khi nghe được bạn này bạn nọ (mà mình vốn quý mến và tin tưởng) đi nói xấu mình sau lưng, tôi buồn và tổn thương kinh khủng, tôi có thể khóc, tôi có thể mất ăn mất ngủ vài ngày và tự vấn bản thân vì sao để bạn nói xấu mình như thế. Khi tôi đi làm, về một môi trường toàn người lớn hơn mình, tôi cũng từng bị sốc vì những thị phi. Ngay cả khi suy nghĩ để ly hôn, tôi cũng đã đắn đo, đã ..sợ điều tiếng, sợ cả những dèm pha, sợ cả cảm giác mình thất bại hôn nhân trong mắt mọi người...Nhưng rồi chính tôi nhận ra rằng, chẳng có ai sống giùm mình, chẳng có ai vui buồn giùm mình, chẳng có ai nuôi con cho mình, chẳng có ai thương xót mình khi mình đau khổ...Và, tôi chọn cách...hiên ngang đi qua tất cả mọi điều. Tôi chọn cách đối mặt trực tiếp với mọi chuyện. Tôi tự nhiên và điềm đạm (có khi bông đùa) về chuyện tôi ly hôn. Thậm chí có lần, một chị (cũng đã từng ly hôn) hỏi tôi giữa chốn đông người "À, Giang vào đây cho phỏng vấn tâm trạng sau khi ly hôn thế nào?" - nếu là tôi hồi trẻ, hẳn là tôi sẽ buồn, sẽ lúng túng..nhưng lúc đó, tôi cười rất tươi và với giọng bông đùa, tôi bảo với chị "À, thì ngày xưa T (tên chị) cảm thấy thế nào thì bây giờ G cũng cảm thấy như thế" - Cả phòng cười ồ lên, mọi người dường như thấy chuyện tôi ly hôn trở nên rất...bình thường. Và rồi tôi nhận ra, khi tôi dũng cảm đối diện với mọi chuyện, khi tôi nhìn nhận mọi chuyện nhẹ nhàng và đơn giản, thì thị phi không còn nữa (bởi mọi người đâu còn gì để bàn tán, khi mà tôi đã phơi bày hết ra rồi?)

Bỗng dưng nói chuyện này, là hôm nay một cô bé PM cho tôi ở Facebook, hỏi kinh nghiệm...ly hôn (giời ạ, tôi sợ nhất là phải truyền kinh nghiệm này cho các bạn, vì tôi luôn mong muốn nhìn thấy mọi người hạnh phúc. Mỗi lần đọc những câu chuyện các bạn chia sẻ về tình yêu với người yêu/ chồng một cách ấm áp, tôi thấy vui thật sự và mừng cho các bạn thật sự, bởi các bạn cho tôi chút niềm tin rằng, tình yêu vẫn còn tồn tại). Cô bé ấy nói rằng, quyết định ly hôn là vì bị chồng đánh đập dã man quá. Anh chồng đã kí đơn, nhưng dọa sẽ làm bung bét cho mọi người biết 2 người đã ly hôn trong khi cô ấy muốn giấu kín, vì cô ấy sợ ảnh hưởng tới uy tín của bố mẹ, gia đình, sợ cơ quan cô ấy làm việc biết chuyện sẽ thành chuyện thị phi và ảnh hưởng tới công việc của cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy rất nhiều, rằng nỗi sợ hãi..vô lý và vớ vẩn của cô ấy đã vô tình được mang ra làm mồi nhậu cho chồng cô ấy và những người xấu tính (sẽ biết) xung quanh cô ấy. Cô ấy may mắn vì chưa có con, vậy thì cái điều quan tâm lớn nhất đã không phải nghĩ tới như tôi trước kia (quả thật là, tôi chỉ nghĩ tới chuyện làm sao để các con bớt tổn thương nhất). Tại sao cô ấy không đối diện với việc mình ly hôn? Có ai sống thay cô ấy được đâu? Có ai gánh chịu tổn thương tinh thần và thể xác giùm cô ấy đâu? Cũng chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay uy tín của bố mẹ cô ấy, gia đình cô ấy khi cô ấy ly hôn. Chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay trình độ chuyên môn của cô ấy nơi làm việc...Những nỗi sợ hãi về chuyện thị phi đó, vô hình khiến cô ấy bị áp lực, bị căng thẳng và mệt mỏi. Và chính cô ấy đã tự "mua dây buộc mình" - Cuộc sống không quá dài, để chúng ta đi nói xấu nhau, ganh ghét nhau hay sợ người này người nọ nghĩ gì về mình, đánh giá gì về mình (khi mình chẳng làm hại ai, làm tổn thương ai). Dành thời gian đó cho bản thân, cho những người thân yêu của mình có hơn không nhi? Rồi chính con người mình, cách sống của mình sẽ là câu trả lời tốt nhất. 

Hôm qua, nói chuyện với cô bạn thân thời ĐH, mình vô tình nói cho cô ấy biết một chuyện mà cô ấy tưởng là không ai biết ngoài cô ấy (đấy, phụ nữ giữ bí mật bằng cách đi kể cho người khác và dặn giữ bí mật). Cô bạn tôi cứ nắc nẻ cười và trêu "bạn G tài thật, sao cái gì bạn G cũng biết, may mà bạn Hoa chưa làm gì sai để bạn Giang biết được" - tôi cũng bảo bạn tôi rằng "Không có chuyện sai hay đúng, mà chỉ có chuyện bạn Hoa có thích hay không, không cần biết bạn G nghĩ gì, bạn G cho là sai hay đúng, bạn G thích hay không, nhé. Điều mà bạn Hoa nên quan tâm nhất, đó là bạn Hoa có muốn làm chuyện đó hay không và chuyện đó có gây hại cho ai, tổn thương cho ai hay không thôi. Nhé" 

Đấy, vì sao tôi thảnh thơi, là vì tôi chẳng bận tâm tới những thị phi ở đời :)

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Thương tháng 5


Em giấu mình trong cái nắng tháng 5
Hoang hoải nhớ những điều xưa cũ
Bằng lăng tím ngắt trời tình tự
Mắt môi cười mà tim vẫn nôn nao



Em giấu mình trong mưa đến cồn cào
Tháng 5 trở mình cuồng điên vì nhớ
Đêm ngắn lắm- em đếm từng nhịp thở
Vẫn thương thầm người giờ đã cách xa...








Tháng 5 người ơi, vẫn tha thiết như là...
Bằng lăng tím nhói lòng xác lá
Phải vì yêu nên thuỷ chung đến lạ
Người bỏ đi rồi, hoa vẫn tím...đơn côi...

Em nào đâu dám nghĩ chuyện xa xôi
Thương tháng 5 vẫn còn chông chênh gió
Vẫn giật mình ngỡ như người gõ cửa
Đặt lên môi câu thần chú: "Tình ơi!"...


1:25 am 13/05/2013