Thỉnh thoảng, có những lúc mình cũng ngẩn ra tự hỏi câu đó. Dù cũng đi qua vài cuộc tình, nhưng rồi vẫn chẳng định nghĩa nổi thế nào là yêu?
ừ, làm gì có cái "định nghĩa" chuẩn mực nào cho tình yêu nhỉ? Mỗi người sẽ có một cảm xúc khác, một nhân sinh quan khác nhau và vì thế họ cũng có những cung bậc cảm xúc khác nhau...
Có người nghĩ rằng yêu là phải ở bên cạnh nhau 24/24, là phải "kiểm soát" nhau từng bước chân, từng mối quan hệ...Yêu là phải tặng nhau quà hàng hiệu, là phải đi ăn nhà hàng, là phải tặng 1000 bông hồng đỏ thắm, là phải đứng trước quảng trường với 999 ngọn nến và hét lên "Anh yêu em"....Uh, thì có hàng ngàn cách bày tỏ tình yêu cũng như hàng ngàn sắc thái tình yêu...
Nhưng dường như, với mình, tình yêu giản dị hơn thế. Yêu là có một người phải biết chạm vào trái tim mình, làm nó rung cảm đã. Làm nó lay động đã. Và, là có một người đủ hiểu, đủ cảm thông, đủ chia sẻ mọi vui buồn cũng như khó khăn vất vả. Nước mắt cũng như nụ cười...Là chỉ cần nhìn thấy họ bình yên, nhìn thấy họ tươi vui hạnh phúc là cũng đủ len lỏi trong mình một niềm vui...Là dù ở cách xa nhau, chẳng thể gặp mặt hay trò chuyện, nhưng chỉ cần nhìn họ làm việc qua facetime, trong lòng cũng dâng lên một cảm xúc khó tả, cái cảm giác họ luôn cần có mình, mọi nơi mọi lúc, họ luôn muốn có mình ở bên....nó thật sự lay động trái tim...
Và, yêu, là mong muốn được chia sẻ với nhau những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày, là được lê la vỉa hè trà đá cùng nhau ngắm phố phường. Là những ngày nghỉ nằm gối đầu lên nhau tỉ tê chuyện trò, là mỗi buổi chiều nấu cho nhau một bữa ăn ấm áp, là nhìn sâu vào mắt nhau mà chẳng cần nói lời nào cũng đủ hiểu được nhịp đập trái tim nhau...
Và hơn cả, yêu - có lẽ là cảm giác gắn bó, là cảm giác được sẻ chia, được chạm vào từng tế bào của nhau
Chẳng cần biết anh là ai, chẳng cần biết anh từ đâu....Hình như có lời bài hát như vậy rồi. Sẽ không phải là ở bên nhau hàng ngày, không phải là trò chuyện mỗi tối...nhưng trái tim, chắc chắn chẳng thể nào xoá được hình ảnh người đó dù chỉ 1s thôi...
Nhưng, yêu chỉ là cảm xúc của trái tim, thương là tận sâu đáy lòng. Nếu trong tình yêu không có tình thương, thì cái cảm xúc đó cũng dễ đi qua nhanh chóng. Trong tình thương không có tình yêu, thì đó chỉ là sự thương hại, miễn cưỡng mà không thể nào có đươcj cảm xúc thăng hoa với nhau...
Mình vẫn muốn yêu thương và cũng được thương yêu trở lại, để luôn cảm thấy gắn bó với nhau, cần nhau và thương nhau đến muốn chia sớt mọi vui buồn...
Người hỡi, dù anh ở đâu, và anh là ai...Em cũng cảm thấy hạnh phúc, vì anh đã chạm được vào trái tim mình
Dành riêng cho anh, người em yêu ơi
Hiển thị các bài đăng có nhãn my daily life. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my daily life. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
Mẹ và bữa cơm nhà
Mẹ và bữa cơm nhà
Có lẽ trong gia đình, mình bị ảnh hưởng bởi mẹ nhiều nhất. 6 tuổi biết nấu cơm, 7 tuổi biết xách làn đi chợ, 10 tuổi đã thay mẹ nấu một mâm cơm cúng cụ…Và cứ mỗi cuối tuần, 2 mẹ con lại rủ nhau đi chợ, nấu những món đặc biệt hơn ngày thường để “chiêu đãi” cả nhà – món mà ai cũng thích ăn nhất hồi đó, là bún chả nem…Mẹ còn dạy mình làm cả mắm tép, cả tương ớt, tương cà…Ba là người miền Trung, độc đoán, gia trưởng, khó tính…Nhưng ba lại rất dễ trong ăn uống, mỗi lần mình mải đọc sách mà để cơm sống/ hoặc khê…thì chỉ sợ về mẹ mắng, còn ba sẽ bảo “Thôi, con nó nấu cho ăn là tốt rồi. Lần sau rút kinh nghiệm” – ba dễ tính thế, nhưng rất hiếm khi ba đi ăn ở đâu đó trừ khi là bất đắc dĩ – ba chỉ thích về ăn cơm nhà, ăn cơm mẹ nấu. Giờ mẹ cứ đi đâu vài hôm là thế nào ba cũng gọi về. Và mình, bao nhiêu năm, bao nhiêu kì nghỉ lễ, nghỉ Tết – cứ tự nhủ sẽ đi đâu đó nghỉ ngơi – thì rồi lại tiếc những ngày ở nhà với ba mẹ, và thế là cứ nghỉ lễ, nghỉ tết, nghỉ hè ba mẹ ở đâu là lại ôm con về đó. Ở với mẹ, là như thấy mình có một điểm tựa vững chắc, như thấy mình được xả hơi tuyệt đối. Lại vào bếp phụ mẹ nấu nướng, rồi buôn chuyện với mẹ - mẹ biết rõ mình có bao nhiêu người bạn, chơi thân với ai và ai đang tán tỉnh theo đuổi – mẹ cũng biết rõ mình yêu ai và ghét ai…Dường như với mẹ, mình chẳng thể nào giấu được điều gì…
Những bữa cơm nhà mẹ tạo ra cái “nếp” từ nhỏ, ăn sâu vào máu mình. Để sau này khi đã làm vợ, làm mẹ….mình cũng biết chăm chút cho cái bếp, chăm chút cho những bữa cơm ấm áp – để mỗi bữa ăn mọi người đều thấy đầm ấm, vui vẻ, cùng chia sẻ mọi chuyện ở lớp, ở trường….Và sẽ là thật vui, thật ấm áp khi bữa cơm mình nấu nóng hổi được mọi người ăn thật ngon và vui vẻ…
Bây giờ, cuộc sống ngày càng cuốn người ta vào những đam mê và vui thú riêng. Có mấy gia đình còn được ăn cùng nhau 3 bữa cơm? Ừ thì vì công việc, vì hoàn cảnh nhưng ít nhất, hãy cùng nhau về nhà buổi tối, để bếp lửa ấm áp, để tiếng nói cười vui vẻ, để tiếng bát đũa lanh canh rộn ràng…cho mỗi chúng ta cảm giác được xum vầy, được quây quần bên nhau sau một ngày dài….
Đã có những buổi chiều, mình nấu cơm cùng người – ăn với nhau một bữa cơm ấm áp, vui vẻ. Nhưng mình ghét nhất là nấu cơm xong gọi mãi không chịu ăn, giục mãi đến lúc mâm cơm nguội ngắt…
Những giây phút ấm áp sẽ qua đi rất nhanh, nếu mình không kịp giữ lấy. Cũng giống như mâm cơm sẽ nguội dần và mất vị ngon, nếu mình không ngồi cùng nhau ăn khi còn nóng hổi để cảm nhận được từng món ăn, từng gia vị của cuộc sống, phải không?
(P/S: Mẹ tui - bên trái năm nay 67 tuổi đó - và em gái của bà)
Có lẽ trong gia đình, mình bị ảnh hưởng bởi mẹ nhiều nhất. 6 tuổi biết nấu cơm, 7 tuổi biết xách làn đi chợ, 10 tuổi đã thay mẹ nấu một mâm cơm cúng cụ…Và cứ mỗi cuối tuần, 2 mẹ con lại rủ nhau đi chợ, nấu những món đặc biệt hơn ngày thường để “chiêu đãi” cả nhà – món mà ai cũng thích ăn nhất hồi đó, là bún chả nem…Mẹ còn dạy mình làm cả mắm tép, cả tương ớt, tương cà…Ba là người miền Trung, độc đoán, gia trưởng, khó tính…Nhưng ba lại rất dễ trong ăn uống, mỗi lần mình mải đọc sách mà để cơm sống/ hoặc khê…thì chỉ sợ về mẹ mắng, còn ba sẽ bảo “Thôi, con nó nấu cho ăn là tốt rồi. Lần sau rút kinh nghiệm” – ba dễ tính thế, nhưng rất hiếm khi ba đi ăn ở đâu đó trừ khi là bất đắc dĩ – ba chỉ thích về ăn cơm nhà, ăn cơm mẹ nấu. Giờ mẹ cứ đi đâu vài hôm là thế nào ba cũng gọi về. Và mình, bao nhiêu năm, bao nhiêu kì nghỉ lễ, nghỉ Tết – cứ tự nhủ sẽ đi đâu đó nghỉ ngơi – thì rồi lại tiếc những ngày ở nhà với ba mẹ, và thế là cứ nghỉ lễ, nghỉ tết, nghỉ hè ba mẹ ở đâu là lại ôm con về đó. Ở với mẹ, là như thấy mình có một điểm tựa vững chắc, như thấy mình được xả hơi tuyệt đối. Lại vào bếp phụ mẹ nấu nướng, rồi buôn chuyện với mẹ - mẹ biết rõ mình có bao nhiêu người bạn, chơi thân với ai và ai đang tán tỉnh theo đuổi – mẹ cũng biết rõ mình yêu ai và ghét ai…Dường như với mẹ, mình chẳng thể nào giấu được điều gì…
Những bữa cơm nhà mẹ tạo ra cái “nếp” từ nhỏ, ăn sâu vào máu mình. Để sau này khi đã làm vợ, làm mẹ….mình cũng biết chăm chút cho cái bếp, chăm chút cho những bữa cơm ấm áp – để mỗi bữa ăn mọi người đều thấy đầm ấm, vui vẻ, cùng chia sẻ mọi chuyện ở lớp, ở trường….Và sẽ là thật vui, thật ấm áp khi bữa cơm mình nấu nóng hổi được mọi người ăn thật ngon và vui vẻ…
Bây giờ, cuộc sống ngày càng cuốn người ta vào những đam mê và vui thú riêng. Có mấy gia đình còn được ăn cùng nhau 3 bữa cơm? Ừ thì vì công việc, vì hoàn cảnh nhưng ít nhất, hãy cùng nhau về nhà buổi tối, để bếp lửa ấm áp, để tiếng nói cười vui vẻ, để tiếng bát đũa lanh canh rộn ràng…cho mỗi chúng ta cảm giác được xum vầy, được quây quần bên nhau sau một ngày dài….
Đã có những buổi chiều, mình nấu cơm cùng người – ăn với nhau một bữa cơm ấm áp, vui vẻ. Nhưng mình ghét nhất là nấu cơm xong gọi mãi không chịu ăn, giục mãi đến lúc mâm cơm nguội ngắt…
Những giây phút ấm áp sẽ qua đi rất nhanh, nếu mình không kịp giữ lấy. Cũng giống như mâm cơm sẽ nguội dần và mất vị ngon, nếu mình không ngồi cùng nhau ăn khi còn nóng hổi để cảm nhận được từng món ăn, từng gia vị của cuộc sống, phải không?
(P/S: Mẹ tui - bên trái năm nay 67 tuổi đó - và em gái của bà)
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Yêu thương ở lại...
Rồi cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được nguyện ước trong đời của mình, là thức giấc trong một căn phòng ngập nắng ven biển trong ngày sinh nhật mình...
5 ngày nằm ở đây, căn phòng khá tiện nghi ven biển này, nghe sóng vỗ rì rào dưới kia và sự yên tĩnh tuyệt đối của căn phòng khiến lòng tôi được nghỉ ngơi và thư giãn tuyệt đối. Dù có đôi lúc, tôi đã ước rằng mình cho các con tới đây, để cùng nhảy sóng, cùng vui đùa...Nhưng rồi tôi cũng tự an ủi mình, rằng mình cần những lúc riêng tư như thế này lắm chứ...
Đêm cuối cùng ở đây, tôi chẳng muốn ngủ, giá như đủ can đảm để tôi có thể ngồi dưới kia ngắm biển cả đêm nhỉ?
Làm sao để có người ở bên mình, mà mình vẫn tự do và riêng tư?
5 ngày nằm ở đây, căn phòng khá tiện nghi ven biển này, nghe sóng vỗ rì rào dưới kia và sự yên tĩnh tuyệt đối của căn phòng khiến lòng tôi được nghỉ ngơi và thư giãn tuyệt đối. Dù có đôi lúc, tôi đã ước rằng mình cho các con tới đây, để cùng nhảy sóng, cùng vui đùa...Nhưng rồi tôi cũng tự an ủi mình, rằng mình cần những lúc riêng tư như thế này lắm chứ...
Đêm cuối cùng ở đây, tôi chẳng muốn ngủ, giá như đủ can đảm để tôi có thể ngồi dưới kia ngắm biển cả đêm nhỉ?
Làm sao để có người ở bên mình, mà mình vẫn tự do và riêng tư?
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Thị phi ở đời
Cuộc đời mỗi người, chắc hẳn không mấy ai không trải nghiệm qua những chuyện thị phi. Âu cũng là lẽ thường, con người vốn sẵn tính tò mò, đố kị, ganh ghét...Và khi bạn hơn họ dù chỉ một chút xíu thôi, cũng có thể làm "mồi" cho họ mang ra giữa bàn dân thiên hạ và...nhậu. Vấn đề là thái độ của bạn như thế nào mà thôi...
Hồi tôi còn là học trò, mỗi khi nghe được bạn này bạn nọ (mà mình vốn quý mến và tin tưởng) đi nói xấu mình sau lưng, tôi buồn và tổn thương kinh khủng, tôi có thể khóc, tôi có thể mất ăn mất ngủ vài ngày và tự vấn bản thân vì sao để bạn nói xấu mình như thế. Khi tôi đi làm, về một môi trường toàn người lớn hơn mình, tôi cũng từng bị sốc vì những thị phi. Ngay cả khi suy nghĩ để ly hôn, tôi cũng đã đắn đo, đã ..sợ điều tiếng, sợ cả những dèm pha, sợ cả cảm giác mình thất bại hôn nhân trong mắt mọi người...Nhưng rồi chính tôi nhận ra rằng, chẳng có ai sống giùm mình, chẳng có ai vui buồn giùm mình, chẳng có ai nuôi con cho mình, chẳng có ai thương xót mình khi mình đau khổ...Và, tôi chọn cách...hiên ngang đi qua tất cả mọi điều. Tôi chọn cách đối mặt trực tiếp với mọi chuyện. Tôi tự nhiên và điềm đạm (có khi bông đùa) về chuyện tôi ly hôn. Thậm chí có lần, một chị (cũng đã từng ly hôn) hỏi tôi giữa chốn đông người "À, Giang vào đây cho phỏng vấn tâm trạng sau khi ly hôn thế nào?" - nếu là tôi hồi trẻ, hẳn là tôi sẽ buồn, sẽ lúng túng..nhưng lúc đó, tôi cười rất tươi và với giọng bông đùa, tôi bảo với chị "À, thì ngày xưa T (tên chị) cảm thấy thế nào thì bây giờ G cũng cảm thấy như thế" - Cả phòng cười ồ lên, mọi người dường như thấy chuyện tôi ly hôn trở nên rất...bình thường. Và rồi tôi nhận ra, khi tôi dũng cảm đối diện với mọi chuyện, khi tôi nhìn nhận mọi chuyện nhẹ nhàng và đơn giản, thì thị phi không còn nữa (bởi mọi người đâu còn gì để bàn tán, khi mà tôi đã phơi bày hết ra rồi?)
Bỗng dưng nói chuyện này, là hôm nay một cô bé PM cho tôi ở Facebook, hỏi kinh nghiệm...ly hôn (giời ạ, tôi sợ nhất là phải truyền kinh nghiệm này cho các bạn, vì tôi luôn mong muốn nhìn thấy mọi người hạnh phúc. Mỗi lần đọc những câu chuyện các bạn chia sẻ về tình yêu với người yêu/ chồng một cách ấm áp, tôi thấy vui thật sự và mừng cho các bạn thật sự, bởi các bạn cho tôi chút niềm tin rằng, tình yêu vẫn còn tồn tại). Cô bé ấy nói rằng, quyết định ly hôn là vì bị chồng đánh đập dã man quá. Anh chồng đã kí đơn, nhưng dọa sẽ làm bung bét cho mọi người biết 2 người đã ly hôn trong khi cô ấy muốn giấu kín, vì cô ấy sợ ảnh hưởng tới uy tín của bố mẹ, gia đình, sợ cơ quan cô ấy làm việc biết chuyện sẽ thành chuyện thị phi và ảnh hưởng tới công việc của cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy rất nhiều, rằng nỗi sợ hãi..vô lý và vớ vẩn của cô ấy đã vô tình được mang ra làm mồi nhậu cho chồng cô ấy và những người xấu tính (sẽ biết) xung quanh cô ấy. Cô ấy may mắn vì chưa có con, vậy thì cái điều quan tâm lớn nhất đã không phải nghĩ tới như tôi trước kia (quả thật là, tôi chỉ nghĩ tới chuyện làm sao để các con bớt tổn thương nhất). Tại sao cô ấy không đối diện với việc mình ly hôn? Có ai sống thay cô ấy được đâu? Có ai gánh chịu tổn thương tinh thần và thể xác giùm cô ấy đâu? Cũng chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay uy tín của bố mẹ cô ấy, gia đình cô ấy khi cô ấy ly hôn. Chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay trình độ chuyên môn của cô ấy nơi làm việc...Những nỗi sợ hãi về chuyện thị phi đó, vô hình khiến cô ấy bị áp lực, bị căng thẳng và mệt mỏi. Và chính cô ấy đã tự "mua dây buộc mình" - Cuộc sống không quá dài, để chúng ta đi nói xấu nhau, ganh ghét nhau hay sợ người này người nọ nghĩ gì về mình, đánh giá gì về mình (khi mình chẳng làm hại ai, làm tổn thương ai). Dành thời gian đó cho bản thân, cho những người thân yêu của mình có hơn không nhi? Rồi chính con người mình, cách sống của mình sẽ là câu trả lời tốt nhất.
Hôm qua, nói chuyện với cô bạn thân thời ĐH, mình vô tình nói cho cô ấy biết một chuyện mà cô ấy tưởng là không ai biết ngoài cô ấy (đấy, phụ nữ giữ bí mật bằng cách đi kể cho người khác và dặn giữ bí mật). Cô bạn tôi cứ nắc nẻ cười và trêu "bạn G tài thật, sao cái gì bạn G cũng biết, may mà bạn Hoa chưa làm gì sai để bạn Giang biết được" - tôi cũng bảo bạn tôi rằng "Không có chuyện sai hay đúng, mà chỉ có chuyện bạn Hoa có thích hay không, không cần biết bạn G nghĩ gì, bạn G cho là sai hay đúng, bạn G thích hay không, nhé. Điều mà bạn Hoa nên quan tâm nhất, đó là bạn Hoa có muốn làm chuyện đó hay không và chuyện đó có gây hại cho ai, tổn thương cho ai hay không thôi. Nhé"
Đấy, vì sao tôi thảnh thơi, là vì tôi chẳng bận tâm tới những thị phi ở đời :)
Hồi tôi còn là học trò, mỗi khi nghe được bạn này bạn nọ (mà mình vốn quý mến và tin tưởng) đi nói xấu mình sau lưng, tôi buồn và tổn thương kinh khủng, tôi có thể khóc, tôi có thể mất ăn mất ngủ vài ngày và tự vấn bản thân vì sao để bạn nói xấu mình như thế. Khi tôi đi làm, về một môi trường toàn người lớn hơn mình, tôi cũng từng bị sốc vì những thị phi. Ngay cả khi suy nghĩ để ly hôn, tôi cũng đã đắn đo, đã ..sợ điều tiếng, sợ cả những dèm pha, sợ cả cảm giác mình thất bại hôn nhân trong mắt mọi người...Nhưng rồi chính tôi nhận ra rằng, chẳng có ai sống giùm mình, chẳng có ai vui buồn giùm mình, chẳng có ai nuôi con cho mình, chẳng có ai thương xót mình khi mình đau khổ...Và, tôi chọn cách...hiên ngang đi qua tất cả mọi điều. Tôi chọn cách đối mặt trực tiếp với mọi chuyện. Tôi tự nhiên và điềm đạm (có khi bông đùa) về chuyện tôi ly hôn. Thậm chí có lần, một chị (cũng đã từng ly hôn) hỏi tôi giữa chốn đông người "À, Giang vào đây cho phỏng vấn tâm trạng sau khi ly hôn thế nào?" - nếu là tôi hồi trẻ, hẳn là tôi sẽ buồn, sẽ lúng túng..nhưng lúc đó, tôi cười rất tươi và với giọng bông đùa, tôi bảo với chị "À, thì ngày xưa T (tên chị) cảm thấy thế nào thì bây giờ G cũng cảm thấy như thế" - Cả phòng cười ồ lên, mọi người dường như thấy chuyện tôi ly hôn trở nên rất...bình thường. Và rồi tôi nhận ra, khi tôi dũng cảm đối diện với mọi chuyện, khi tôi nhìn nhận mọi chuyện nhẹ nhàng và đơn giản, thì thị phi không còn nữa (bởi mọi người đâu còn gì để bàn tán, khi mà tôi đã phơi bày hết ra rồi?)
Bỗng dưng nói chuyện này, là hôm nay một cô bé PM cho tôi ở Facebook, hỏi kinh nghiệm...ly hôn (giời ạ, tôi sợ nhất là phải truyền kinh nghiệm này cho các bạn, vì tôi luôn mong muốn nhìn thấy mọi người hạnh phúc. Mỗi lần đọc những câu chuyện các bạn chia sẻ về tình yêu với người yêu/ chồng một cách ấm áp, tôi thấy vui thật sự và mừng cho các bạn thật sự, bởi các bạn cho tôi chút niềm tin rằng, tình yêu vẫn còn tồn tại). Cô bé ấy nói rằng, quyết định ly hôn là vì bị chồng đánh đập dã man quá. Anh chồng đã kí đơn, nhưng dọa sẽ làm bung bét cho mọi người biết 2 người đã ly hôn trong khi cô ấy muốn giấu kín, vì cô ấy sợ ảnh hưởng tới uy tín của bố mẹ, gia đình, sợ cơ quan cô ấy làm việc biết chuyện sẽ thành chuyện thị phi và ảnh hưởng tới công việc của cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy rất nhiều, rằng nỗi sợ hãi..vô lý và vớ vẩn của cô ấy đã vô tình được mang ra làm mồi nhậu cho chồng cô ấy và những người xấu tính (sẽ biết) xung quanh cô ấy. Cô ấy may mắn vì chưa có con, vậy thì cái điều quan tâm lớn nhất đã không phải nghĩ tới như tôi trước kia (quả thật là, tôi chỉ nghĩ tới chuyện làm sao để các con bớt tổn thương nhất). Tại sao cô ấy không đối diện với việc mình ly hôn? Có ai sống thay cô ấy được đâu? Có ai gánh chịu tổn thương tinh thần và thể xác giùm cô ấy đâu? Cũng chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay uy tín của bố mẹ cô ấy, gia đình cô ấy khi cô ấy ly hôn. Chẳng ai đánh giá tư cách đạo đức hay trình độ chuyên môn của cô ấy nơi làm việc...Những nỗi sợ hãi về chuyện thị phi đó, vô hình khiến cô ấy bị áp lực, bị căng thẳng và mệt mỏi. Và chính cô ấy đã tự "mua dây buộc mình" - Cuộc sống không quá dài, để chúng ta đi nói xấu nhau, ganh ghét nhau hay sợ người này người nọ nghĩ gì về mình, đánh giá gì về mình (khi mình chẳng làm hại ai, làm tổn thương ai). Dành thời gian đó cho bản thân, cho những người thân yêu của mình có hơn không nhi? Rồi chính con người mình, cách sống của mình sẽ là câu trả lời tốt nhất.
Hôm qua, nói chuyện với cô bạn thân thời ĐH, mình vô tình nói cho cô ấy biết một chuyện mà cô ấy tưởng là không ai biết ngoài cô ấy (đấy, phụ nữ giữ bí mật bằng cách đi kể cho người khác và dặn giữ bí mật). Cô bạn tôi cứ nắc nẻ cười và trêu "bạn G tài thật, sao cái gì bạn G cũng biết, may mà bạn Hoa chưa làm gì sai để bạn Giang biết được" - tôi cũng bảo bạn tôi rằng "Không có chuyện sai hay đúng, mà chỉ có chuyện bạn Hoa có thích hay không, không cần biết bạn G nghĩ gì, bạn G cho là sai hay đúng, bạn G thích hay không, nhé. Điều mà bạn Hoa nên quan tâm nhất, đó là bạn Hoa có muốn làm chuyện đó hay không và chuyện đó có gây hại cho ai, tổn thương cho ai hay không thôi. Nhé"
Đấy, vì sao tôi thảnh thơi, là vì tôi chẳng bận tâm tới những thị phi ở đời :)
Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013
Yêu không phải chỉ là đi theo con tim...
Chiều nay một em gái tâm sự, đại để là em đã có gia đình, có con - và anh chàng A kia cũng đã có vợ con. Nhưng 2 người yêu nhau, như là định mệnh, yêu say mê và không thể từ bỏ được. Cho dù em đã cố gắng nhiều lần, cả anh chàng kia cũng cố gắng nhiều lần mà không từ bỏ được. Bây giờ vợ anh ấy đã biết chuyện (do có ai đó nhắn tin báo). Em buồn và đau khổ, vì dường như bị hiểu lầm là chính em gây ra điều đó để phá vỡ gia đình anh ta. Em đau khổ và suy nghĩ, em tổn thương...
Tôi lắng nghe em, và điều duy nhất tôi có thể nói với em rằng tôi chỉ có thể lắng nghe em và chia sẻ với em, tôi mong em từ bỏ cuộc tình này. Bởi vì có thể với tôi, suy nghĩ cũng hơi cực đoan, nhưng tôi không muốn làm tổn thương nhiều người, vì tình cảm của mình. Như thế, là ích kỉ...
Tôi cũng đã từng "vướng" vào một người đàn ông có gia đình, tất nhiên tôi tự do và tôi chẳng có gì phải sợ. Nhưng tôi luôn ở trạng thái có lỗi, cái cảm giác mình phải đi "ăn mày" tình cảm của một người phụ nữ khác chẳng dễ dàng gì (dù tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình anh, và biết rất rõ tình cảm anh dành cho tôi là chân thành). Nhưng rồi, tôi đã từ bỏ, tôi thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm khi tôi từ bỏ, dù trái tim tôi đau buốt...
Trong cuộc đời này, hiếm khi người ta lựa chọn được một người bạn đời ưng ý và sống với nhau hạnh phúc trọn vẹn như ước mơ. Nhưng đừng vì thế mà làm tổn thương nhau và tổn thương nhiều người. Tôi đã nói với cô bé đó rằng, em có thể từ bỏ gia đình không? Anh ấy có thể từ bỏ gia đình để đến với em không? câu trả lời là không! Ồ, thế thì cuộc tình này sẽ kéo dài bao lâu? Và để làm gì? Người ta không thể đi mãi lề cuộc đời nhau đâu em à! Đừng cả tin và hoang tưởng như thế. Tôi có thể trở nên hoài nghi và cực đoan nhưng tôi không tin bất kì người đàn ông nào nói yêu tôi mà vẫn muốn giữ gia đình. Họ chỉ muốn có thêm tôi chứ họ không muốn có tôi duy nhất cho cuộc đời họ. Như thế thì tình yêu của họ là gì nhỉ? Có ý nghĩa gì đâu? Từ sau khi chia tay người đàn ông đó, tôi đã tự đặt ra nguyên tắc riêng cho mình là không bao giờ vướng vào đàn ông đang có gia đình nữa. Bởi phụ nữ thường dễ bị tình cảm chi phối, và khi lún sâu vào sẽ rất khổ tâm, khó rút chân ra và luôn bị dằn vặt...chi bằng mình tránh ngay từ đầu thì hơn.
Tôi cũng không tin rằng, ai đó nói tôi không thể từ bỏ người tình, nếu không thể từ bỏ, thì nghĩa là người đó vô cùng quan trọng với cuộc đời mình. Vậy thì họ sẽ đủ can đảm để từ bỏ mọi thứ khác để có người quan trọng nhất với mình. Tôi nghĩ, yêu một ai đó, không có nghĩa phải có họ trong đời khi mình không thể. Yêu nghĩa là mong họ có một cuộc sống hạnh phúc hơn và tốt lành hơn.
Tôi cũng là người sống tình cảm, bị cảm xúc chi phối khi yêu ai đó. Nghĩa là tôi chỉ có thể yêu một người khi trái tim tôi rung cảm. Nhưng tôi có lẽ cũng là người lý trí, khi tình yêu đó làm tôi tổn thương hoặc làm tổn thương người khác, tôi sẵn sàng từ bỏ. Tôi có thể rất yêu một người, nhưng nếu họ hết yêu tôi hoặc họ có người khác, tôi đủ dũng cảm để buông tay và không níu kéo, không chạy theo họ.
Tôi cũng đã nói với cô bé đó rằng, cô ấy cần phải suy nghĩ để lựa chọn. Bởi nếu mọi chuyện vỡ lở, cô ấy sẽ mất tất cả, mất gia đình và mất cả người mình yêu. Khi đó thì dù không thể, dù không muốn, cô ấy cũng PHẢI rời bỏ người yêu mình. Vả lại, liệu anh ta có thật sự yêu và muốn giữ cô ấy không? Hay chỉ là cô ấy TƯỞNG thế? Hãy tỉnh táo để thấy, khi vợ anh ấy biết chuyện, anh ấy sẽ xử lý như thế nào? Và cô ấy sẽ biết được vị trí của mình trong cuộc đời anh ta... Phụ nữ bao giờ cũng là người đau khổ và thiệt thòi nhất trong mọi chuyện. Tôi chỉ không muốn cô ấy lầm tưởng mà thôi...
Tôi không lên án những cuộc tình vụng trộm, tôi chẳng lên án những người ngoại tình. Bởi tôi không thể bắt người khác đi vào đôi giày của mình. Và mỗi người có một hoàn cảnh riêng mà không có bất kì quy luật nào có thể áp dụng được...Nhưng tôi mong họ có thể tỉnh táo nhìn nhận và có thể xác định được những gì mình cần, những gì mình muốn trong cuộc đời này. Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống và tôi mong rằng họ sẽ lựa chọn cho mình một cuộc sống có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và HÀI LÒNG hơn. Bởi vì tôi biết, có nhiều cuộc hôn nhân không hạnh phúc và họ không thể chia tay nhau vì nhiều lý do đặc biệt, nhưng họ thỏa thuận với nhau về "quyền tự do" trong cuộc đời riêng và vì thế họ có quyền yêu và lựa chọn một cuộc đời khác cho mình. Nhưng nếu một người đàn ông về nhà vẫn ngọt ngào với vợ, ra đường vẫn có người tình thì đúng là anh ấy đang làm tổn thương cả vợ và người tình của mình...
Tôi cũng nghĩ rằng, trong cuộc đời, chúng ta sẽ có nhiều khúc quanh để đi qua, để thử thách chính bản thân mình và để lựa chọn. Từ bỏ một điều gì đó đôi khi sẽ rất đau đớn, nhưng chúng ta sẽ sống bình yên và thanh thản hơn rất nhiều...
Yêu, không có nghĩa chỉ nhắm mắt đi theo trái tim...Mà hãy để cái đầu của mình soi đường cho con tim nữa nhé
Tôi lắng nghe em, và điều duy nhất tôi có thể nói với em rằng tôi chỉ có thể lắng nghe em và chia sẻ với em, tôi mong em từ bỏ cuộc tình này. Bởi vì có thể với tôi, suy nghĩ cũng hơi cực đoan, nhưng tôi không muốn làm tổn thương nhiều người, vì tình cảm của mình. Như thế, là ích kỉ...
Tôi cũng đã từng "vướng" vào một người đàn ông có gia đình, tất nhiên tôi tự do và tôi chẳng có gì phải sợ. Nhưng tôi luôn ở trạng thái có lỗi, cái cảm giác mình phải đi "ăn mày" tình cảm của một người phụ nữ khác chẳng dễ dàng gì (dù tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình anh, và biết rất rõ tình cảm anh dành cho tôi là chân thành). Nhưng rồi, tôi đã từ bỏ, tôi thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm khi tôi từ bỏ, dù trái tim tôi đau buốt...
Trong cuộc đời này, hiếm khi người ta lựa chọn được một người bạn đời ưng ý và sống với nhau hạnh phúc trọn vẹn như ước mơ. Nhưng đừng vì thế mà làm tổn thương nhau và tổn thương nhiều người. Tôi đã nói với cô bé đó rằng, em có thể từ bỏ gia đình không? Anh ấy có thể từ bỏ gia đình để đến với em không? câu trả lời là không! Ồ, thế thì cuộc tình này sẽ kéo dài bao lâu? Và để làm gì? Người ta không thể đi mãi lề cuộc đời nhau đâu em à! Đừng cả tin và hoang tưởng như thế. Tôi có thể trở nên hoài nghi và cực đoan nhưng tôi không tin bất kì người đàn ông nào nói yêu tôi mà vẫn muốn giữ gia đình. Họ chỉ muốn có thêm tôi chứ họ không muốn có tôi duy nhất cho cuộc đời họ. Như thế thì tình yêu của họ là gì nhỉ? Có ý nghĩa gì đâu? Từ sau khi chia tay người đàn ông đó, tôi đã tự đặt ra nguyên tắc riêng cho mình là không bao giờ vướng vào đàn ông đang có gia đình nữa. Bởi phụ nữ thường dễ bị tình cảm chi phối, và khi lún sâu vào sẽ rất khổ tâm, khó rút chân ra và luôn bị dằn vặt...chi bằng mình tránh ngay từ đầu thì hơn.
Tôi cũng không tin rằng, ai đó nói tôi không thể từ bỏ người tình, nếu không thể từ bỏ, thì nghĩa là người đó vô cùng quan trọng với cuộc đời mình. Vậy thì họ sẽ đủ can đảm để từ bỏ mọi thứ khác để có người quan trọng nhất với mình. Tôi nghĩ, yêu một ai đó, không có nghĩa phải có họ trong đời khi mình không thể. Yêu nghĩa là mong họ có một cuộc sống hạnh phúc hơn và tốt lành hơn.
Tôi cũng là người sống tình cảm, bị cảm xúc chi phối khi yêu ai đó. Nghĩa là tôi chỉ có thể yêu một người khi trái tim tôi rung cảm. Nhưng tôi có lẽ cũng là người lý trí, khi tình yêu đó làm tôi tổn thương hoặc làm tổn thương người khác, tôi sẵn sàng từ bỏ. Tôi có thể rất yêu một người, nhưng nếu họ hết yêu tôi hoặc họ có người khác, tôi đủ dũng cảm để buông tay và không níu kéo, không chạy theo họ.
Tôi cũng đã nói với cô bé đó rằng, cô ấy cần phải suy nghĩ để lựa chọn. Bởi nếu mọi chuyện vỡ lở, cô ấy sẽ mất tất cả, mất gia đình và mất cả người mình yêu. Khi đó thì dù không thể, dù không muốn, cô ấy cũng PHẢI rời bỏ người yêu mình. Vả lại, liệu anh ta có thật sự yêu và muốn giữ cô ấy không? Hay chỉ là cô ấy TƯỞNG thế? Hãy tỉnh táo để thấy, khi vợ anh ấy biết chuyện, anh ấy sẽ xử lý như thế nào? Và cô ấy sẽ biết được vị trí của mình trong cuộc đời anh ta... Phụ nữ bao giờ cũng là người đau khổ và thiệt thòi nhất trong mọi chuyện. Tôi chỉ không muốn cô ấy lầm tưởng mà thôi...
Tôi không lên án những cuộc tình vụng trộm, tôi chẳng lên án những người ngoại tình. Bởi tôi không thể bắt người khác đi vào đôi giày của mình. Và mỗi người có một hoàn cảnh riêng mà không có bất kì quy luật nào có thể áp dụng được...Nhưng tôi mong họ có thể tỉnh táo nhìn nhận và có thể xác định được những gì mình cần, những gì mình muốn trong cuộc đời này. Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống và tôi mong rằng họ sẽ lựa chọn cho mình một cuộc sống có ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và HÀI LÒNG hơn. Bởi vì tôi biết, có nhiều cuộc hôn nhân không hạnh phúc và họ không thể chia tay nhau vì nhiều lý do đặc biệt, nhưng họ thỏa thuận với nhau về "quyền tự do" trong cuộc đời riêng và vì thế họ có quyền yêu và lựa chọn một cuộc đời khác cho mình. Nhưng nếu một người đàn ông về nhà vẫn ngọt ngào với vợ, ra đường vẫn có người tình thì đúng là anh ấy đang làm tổn thương cả vợ và người tình của mình...
Tôi cũng nghĩ rằng, trong cuộc đời, chúng ta sẽ có nhiều khúc quanh để đi qua, để thử thách chính bản thân mình và để lựa chọn. Từ bỏ một điều gì đó đôi khi sẽ rất đau đớn, nhưng chúng ta sẽ sống bình yên và thanh thản hơn rất nhiều...
Yêu, không có nghĩa chỉ nhắm mắt đi theo trái tim...Mà hãy để cái đầu của mình soi đường cho con tim nữa nhé
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
Bởi vì mùa qua không trở lại...
Bỗng dưng nghĩ tới điều này, những gì đi qua khó mà quay trở lại, khi tất cả đã ngủ yên. Nhiều người thắc mắc, vì sao mình có thể làm bạn với người yêu cũ? Là bởi vì, sau khi chia tay, mình không còn nghĩ tới những điểm xấu của họ nữa (vì những điểm xấu đó đã làm bọn mình chia tay rồi mà), chỉ còn giữ lại những kỉ niệm đẹp, những kí ức đẹp và những mặt tốt của họ thôi. Vậy thì sao không thể làm bạn, khi họ chẳng xúc phạm mình, không coi thường nhau?
Nhiều người cũng không tin rằng, mình không còn vương vấn người cũ, nói thế nào nhỉ? Mình cũng cảm thấy mình lạnh lùng. Đối với mình, khi đã "yêu xong" một ai đó rồi, là trong lòng không còn tơ vương, không còn rung động... Chẳng biết có ai giống mình không? Nhưng cảm giác gặp lại người yêu cũ vẫn gần gũi, vẫn thân thiết nhưng...không rung cảm, không cảm xúc... Bởi thế hôm qua bạn hỏi mình "Trả lời anh, thế nào là xa và gần?" mình đã cười và nhẹ lòng khi trả lời "Gần là khi anh ở ĐN em vẫn thấy gần. Xa là ngay cả bây giờ anh ngồi cạnh em mà em vẫn thấy xa" - và ngay cả khi bạn nói mình nhìn thẳng vào mắt bạn, thấy bạn rơm rớm nước mắt, mình cũng không thể lấy lại những tình cảm và cảm xúc như xưa nữa. Mình lên xe bus về, lòng nhẹ nhõm vì đã không còn trách giận, không còn....ghét nhau và có thể nhìn nhau bình yên như một người thân xưa cũ lâu ngày gặp lại.
Mình là như thế đấy, khi yêu ai thì yêu hết lòng, yêu nồng nàn, yêu chung thuỷ. Nhưng hết yêu rồi thì không thể cố được. Nhưng không cực đoan tới mức không gặp mặt, kg chuyện trò (trừ khi xúc phạm mình và làm mình quá tổn thương) - Và khi yêu một người, mình cũng yêu chân thành, vô tư chứ chẳng mảy may tính toán. Như một người bạn nói, yêu là việc của trái tim. Chỉ là mình dùng lý trí, để xử lý "trái tim" mình thôi. Ví như người ta đang yêu mình mà nói chia tay, mình sẽ tìm hiểu và chẳng ngại ngần giữ tình cảm đó. Nhưng nếu họ nói hết yêu mình, thì cho dù yêu đến mấy mình cũng không bao giờ chạy theo, không cầu xin, không năn nỉ...Có lẽ, vì lòng tự trọng của mình quá lớn? Để mình không nhún lòng....
Ngay cả bây giờ, tình cảm dành cho một người vẫn còn nhiều, đủ để mình quan tâm tới họ, nhưng một điều chắc chắn, mình sẽ không chạy theo, không níu kéo...Mình tôn trọng quyết định của họ, tôn trọng những gì mình đã có dù là ngắn ngủi, tôn trọng vì họ đã không dối lòng, dối mình...Cuộc sống đã quá nhiều bộn bề, và điều còn lại nên làm, đó là cư xử "tử tế" với nhau, đúng không?
Bởi vì mùa qua không thể trở lại? Hay vì lòng người đã lạnh thì không thể nào...? Có lẽ là vì lòng đã lạnh...Mình chỉ có thể quay lại, khi mình còn tình cảm, còn yêu thương và họ chứng minh được họ yêu mình chân thành.
Suy cho cùng, mình vẫn bị chữ TÌNH vương mắc, vẫn nặng chữ tình. Nếu không có chữ tình, thì chẳng có gì để mà níu kéo...
Yêu thương một người, không phải cứ ở bên người đó mới thấy yêu thương, yêu thương một người - là ngay cả khi mình đã quay lưng, mà vẫn biết phía sau mình, họ ở vị trí nào trong trái tim mình...
Nhiều người cũng không tin rằng, mình không còn vương vấn người cũ, nói thế nào nhỉ? Mình cũng cảm thấy mình lạnh lùng. Đối với mình, khi đã "yêu xong" một ai đó rồi, là trong lòng không còn tơ vương, không còn rung động... Chẳng biết có ai giống mình không? Nhưng cảm giác gặp lại người yêu cũ vẫn gần gũi, vẫn thân thiết nhưng...không rung cảm, không cảm xúc... Bởi thế hôm qua bạn hỏi mình "Trả lời anh, thế nào là xa và gần?" mình đã cười và nhẹ lòng khi trả lời "Gần là khi anh ở ĐN em vẫn thấy gần. Xa là ngay cả bây giờ anh ngồi cạnh em mà em vẫn thấy xa" - và ngay cả khi bạn nói mình nhìn thẳng vào mắt bạn, thấy bạn rơm rớm nước mắt, mình cũng không thể lấy lại những tình cảm và cảm xúc như xưa nữa. Mình lên xe bus về, lòng nhẹ nhõm vì đã không còn trách giận, không còn....ghét nhau và có thể nhìn nhau bình yên như một người thân xưa cũ lâu ngày gặp lại.
Mình là như thế đấy, khi yêu ai thì yêu hết lòng, yêu nồng nàn, yêu chung thuỷ. Nhưng hết yêu rồi thì không thể cố được. Nhưng không cực đoan tới mức không gặp mặt, kg chuyện trò (trừ khi xúc phạm mình và làm mình quá tổn thương) - Và khi yêu một người, mình cũng yêu chân thành, vô tư chứ chẳng mảy may tính toán. Như một người bạn nói, yêu là việc của trái tim. Chỉ là mình dùng lý trí, để xử lý "trái tim" mình thôi. Ví như người ta đang yêu mình mà nói chia tay, mình sẽ tìm hiểu và chẳng ngại ngần giữ tình cảm đó. Nhưng nếu họ nói hết yêu mình, thì cho dù yêu đến mấy mình cũng không bao giờ chạy theo, không cầu xin, không năn nỉ...Có lẽ, vì lòng tự trọng của mình quá lớn? Để mình không nhún lòng....
Ngay cả bây giờ, tình cảm dành cho một người vẫn còn nhiều, đủ để mình quan tâm tới họ, nhưng một điều chắc chắn, mình sẽ không chạy theo, không níu kéo...Mình tôn trọng quyết định của họ, tôn trọng những gì mình đã có dù là ngắn ngủi, tôn trọng vì họ đã không dối lòng, dối mình...Cuộc sống đã quá nhiều bộn bề, và điều còn lại nên làm, đó là cư xử "tử tế" với nhau, đúng không?
Bởi vì mùa qua không thể trở lại? Hay vì lòng người đã lạnh thì không thể nào...? Có lẽ là vì lòng đã lạnh...Mình chỉ có thể quay lại, khi mình còn tình cảm, còn yêu thương và họ chứng minh được họ yêu mình chân thành.
Suy cho cùng, mình vẫn bị chữ TÌNH vương mắc, vẫn nặng chữ tình. Nếu không có chữ tình, thì chẳng có gì để mà níu kéo...
Yêu thương một người, không phải cứ ở bên người đó mới thấy yêu thương, yêu thương một người - là ngay cả khi mình đã quay lưng, mà vẫn biết phía sau mình, họ ở vị trí nào trong trái tim mình...
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013
Ly hôn: Bao dung và vị tha
Xã hội bây giờ càng hiện đại, càng tân tiến thì tỉ lệ ly hôn càng cao. Có lẽ vì bây giờ phụ nữ cũng ít cam chịu, nhẫn nhịn hơn thời xưa. Còn các ông thì bước chân ra khỏi cửa nhà là quá nhiều cám dỗ, chỉ một chút yếu lòng là có thể dẫn tới đổ vỡ, ly hôn. Nhưng sau hôn nhân, họ nhìn nhau như thế nào? Có đủ bao dung và rộng lượng với người đã từng đầu gối tay ấp với mình nhưng cũng lại là người làm mình tổn thương nhất không?
Tôi có một anh bạn thân, ly hôn 20 năm nay. Con gái anh giờ đã là SV ĐH năm cuối, nhưng cũng là 20 năm nay anh không được gặp con, đau đáu trong nỗi đau chia lìa. Con anh được "giáo dục" rằng không có bố, và không còn khái niệm về cha. Mà tình cảm thì phải có sự quan tâm qua tháng qua ngày mới gắn bó và gần gũi nhau. Tôi hiểu cảm giác của anh, cũng thương con gái anh. Tôi nói với anh rằng, bây giờ con gái đã lớn, anh có thể trò chuyện với con dần dần được rồi. Thông tin hiện đại, nên bố con có thể liên lạc với nhau dễ dàng hơn. Bắt đầu có thể bằng sự tiếp cận qua facebook, qua email, chat, điện thoại...Vì tôi hiểu, thẳm sâu trong lòng, có lẽ con gái anh cũng sẽ mong ngóng cha.
Tôi có một cô em, 2 vợ chồng cũng ly hôn vài năm nay. Thời gian đầu cũng khá căng thẳng, nhưng rồi họ vẫn quay trở lại làm bạn của nhau. Thậm chí khi ba đứa trẻ trở về thăm con, cả nhà vẫn ngủ chung, vẫn đi chơi, vẫn quan tâm tới con như trước. Và tôi thấy con bé con không hề có một sự biến đổi tâm lý nào của việc bố mẹ ly hôn. Cô bé đó, cũng giống con gái tôi, chỉ cảm nhận bố đi làm xa...
Thật ra, đàn ông sau khi ly hôn, họ bị sốc tâm lý nặng hơn phụ nữ. Vì đàn ông là cái sĩ diện và cái tôi lớn hơn. Họ bị cảm giác thất bại ám ảnh lâu hơn. Và vì thế, sau hôn nhân, đàn ông dễ dàng lao vào một phụ nữ khác, chỉ để họ lấp đầy khoảng trống của sự đổ vỡ.
Còn phụ nữ, cho dù đau khổ, cho dù yếu mềm thì bản năng làm mẹ vẫn cao hơn, họ vẫn luôn ý thức việc chăm sóc và nuôi dạy con. Tôi dù có buồn, có đau khổ đến mấy thì vẫn nhớ 6h sáng phải dậy đưa con đến trường, rồi mẹ lên lớp, rồi làm tất cả mọi việc hàng ngày, chiều vẫn phải đón con, đi chợ, nấu nướng tắm rửa cho con...Có chăng, thời gian để buồn duy nhất là lúc đặt lưng xuống giường, ngắm các con ngủ say và lòng nhói lên cảm giác đơn độc. Nhưng rồi cũng vì mệt quá mà mẹ cũng nhanh chóng thiếp đi...
Hôm nay, cô bạn thân của tôi bức xúc vì bố bọn trẻ hẹn đón đưa con đi chơi nhưng rồi lại cancel chỉ sau 2h đồng hồ. Cô ấy cũng nhiều lần bức xúc vì bố bọn trẻ giảm dần sự chăm sóc con, đóng góp nuôi con. Tôi chỉ biết động viên cô ấy bình tĩnh và bao dung, độ lượng hơn. Để không làm các con thêm buồn.
Tôi vẫn tin rằng, cho dù như thế nào thì không ai yêu thương con mình bằng cha bằng mẹ. Nhưng đàn ông có cách thể hiện khác phụ nữ, cư xử khác phụ nữ. Có những khi tôi cũng giận tím người, cũng điên lên vì cái sự bất cần và "vô trách nhiệm" của ba chúng. Nhưng những lúc đó, tôi thường chọn giải pháp im lặng và nghĩ rằng mình đã xác định ngay từ đầu, rằng không mong chờ gì ở ba chúng, cũng không kì vọng....Suốt hơn 3 năm qua ba chúng không đóng góp nuôi con, tôi hỏi một lần duy nhất và rồi thầm nghĩ, mình đã xác định tự nuôi con cơ mà. Cái ý nghĩ "xác định" đó khiến lòng tôi nhẹ lại. Những lần ba chúng hẹn đón nhưng rồi vì sau đó gây sự với tôi mà không đón con, tôi thường nén giận, nhắn tin cho ba chúng "Anh đã hẹn đón con thì anh tới đón con đi. Đừng để các con buồn" - Những lần hẹn đón nhưng vì việc gì đó không đón được, tôi chỉ bình tĩnh giải thích với con rằng ba bận, lần sau ba sẽ đón. Điều tôi mong muốn duy nhất lúc đó, là không làm các con buồn hơn, không làm các con tổn thương hơn vì sự vô tâm của cha...
Khoảng thời gian hơn 3 năm qua khi ba chúng không đóng góp nuôi con, tôi thường tự giải thích rằng có thể ba chúng đã gặp khó khăn trong công việc (dù đôi lúc tôi cũng điên lên vì nghĩ, nếu tôi cũng nói "không có tiền" thì liệu con tôi sẽ ra đứng đường sao?). Và cho dù ba chúng mua cho con bất kì cái gì nhỏ nhất, tôi cũng cảm thấy vui lây với con, nhắc con cảm ơn ba. Nhiều lần, tôi không hiểu vì lý do gì, ba chúng vẫn gây sự và chửi bới tôi. Những lúc đó tôi im lặng (tôi có nguyên tắc, những gì liên quan tới con thì tôi sẽ trả lời. Ngoài việc đó ra, móc máy xúc xiểm nhau là tôi im lặng. Nhưng có lẽ vì tôi im lặng mà ba chúng càng nổi điên thì phải, hic). Nhưng tôi không để bụng, tôi vẫn cho ba chúng đón con. Vẫn vui vẻ chuẩn bị đồ cho con đi cùng ba. Vì tôi nhìn thấy sự háo hức và mong đợi trong mắt các con. Và, lần đón con vừa rồi, ba chúng gửi cho tôi môt phong bì 5tr cho con, tôi cảm thấy mừng, không phải vì số tiền đó - mà vì sự kiên nhẫn của mình đã có kết quả. Tôi đã nhắn tin cảm ơn ba chúng và mong ba chúng quan tâm tới con nhiều hơn.
Năm ngoái, khi ba chúng về ngoại đón con, không vào nhà, thậm chí không chào ba mẹ tôi. Tôi cũng không để bụng. Tôi vẫn gửi quà cho con gái mang về biếu bà nội. Tôi không chủ động đưa con về bà nội (vì có lý do riêng) nhưng bất kì khi nào ba chúng đón con về nội, tôi đều không hề phản đối.
Đúng là, để bao dung và độ lương với người đã từng làm mình tổn thương chẳng dễ chút nào. Nhưng tôi nghĩ rằng chỉ cần nghĩ tới lợi ích của các con, nghĩ tới tình cảm của các con thì chúng ta - những người phụ nữ - có thể hiểu và cư xử đúng mực. Tôi đã từng mắng một cô em thẳng thắn vì tội cô ấy cấm chồng cũ gặp con, cấm không cho con nhận quà bố mua cho con nhân ngày trung thu. Bọn trẻ con có lỗi gì đâu mà phải chịu sự ích kỉ, chịu những cái TÔI vĩ đại của người lớn?
Có lẽ, cũng một phần do cá tính của tôi, tôi không bao giờ để bụng hận thù ai, không ghét ai lâu. Tôi yêu và ghét rõ ràng, những người tôi đã "ghét" thì thường là tôi gạt ra khỏi cuộc sống của mình, không còn bận tâm và hằn thù gì họ. Bởi vậy, lâu lâu mọi người hay hỏi tôi ba chúng làm gì, lấy vợ chưa..tôi đều trả lời KHÔNG BIẾT.
Bởi vì, tôi muốn dành thời gian để tận hưởng cuộc sống của mình và chăm con chu đáo hơn là phải để ý ghét giận ai....Vả lại, bao dung và vị tha với người, chính là cho mình cái tâm thanh thản hơn...
Tôi có một anh bạn thân, ly hôn 20 năm nay. Con gái anh giờ đã là SV ĐH năm cuối, nhưng cũng là 20 năm nay anh không được gặp con, đau đáu trong nỗi đau chia lìa. Con anh được "giáo dục" rằng không có bố, và không còn khái niệm về cha. Mà tình cảm thì phải có sự quan tâm qua tháng qua ngày mới gắn bó và gần gũi nhau. Tôi hiểu cảm giác của anh, cũng thương con gái anh. Tôi nói với anh rằng, bây giờ con gái đã lớn, anh có thể trò chuyện với con dần dần được rồi. Thông tin hiện đại, nên bố con có thể liên lạc với nhau dễ dàng hơn. Bắt đầu có thể bằng sự tiếp cận qua facebook, qua email, chat, điện thoại...Vì tôi hiểu, thẳm sâu trong lòng, có lẽ con gái anh cũng sẽ mong ngóng cha.
Tôi có một cô em, 2 vợ chồng cũng ly hôn vài năm nay. Thời gian đầu cũng khá căng thẳng, nhưng rồi họ vẫn quay trở lại làm bạn của nhau. Thậm chí khi ba đứa trẻ trở về thăm con, cả nhà vẫn ngủ chung, vẫn đi chơi, vẫn quan tâm tới con như trước. Và tôi thấy con bé con không hề có một sự biến đổi tâm lý nào của việc bố mẹ ly hôn. Cô bé đó, cũng giống con gái tôi, chỉ cảm nhận bố đi làm xa...
Thật ra, đàn ông sau khi ly hôn, họ bị sốc tâm lý nặng hơn phụ nữ. Vì đàn ông là cái sĩ diện và cái tôi lớn hơn. Họ bị cảm giác thất bại ám ảnh lâu hơn. Và vì thế, sau hôn nhân, đàn ông dễ dàng lao vào một phụ nữ khác, chỉ để họ lấp đầy khoảng trống của sự đổ vỡ.
Còn phụ nữ, cho dù đau khổ, cho dù yếu mềm thì bản năng làm mẹ vẫn cao hơn, họ vẫn luôn ý thức việc chăm sóc và nuôi dạy con. Tôi dù có buồn, có đau khổ đến mấy thì vẫn nhớ 6h sáng phải dậy đưa con đến trường, rồi mẹ lên lớp, rồi làm tất cả mọi việc hàng ngày, chiều vẫn phải đón con, đi chợ, nấu nướng tắm rửa cho con...Có chăng, thời gian để buồn duy nhất là lúc đặt lưng xuống giường, ngắm các con ngủ say và lòng nhói lên cảm giác đơn độc. Nhưng rồi cũng vì mệt quá mà mẹ cũng nhanh chóng thiếp đi...
Hôm nay, cô bạn thân của tôi bức xúc vì bố bọn trẻ hẹn đón đưa con đi chơi nhưng rồi lại cancel chỉ sau 2h đồng hồ. Cô ấy cũng nhiều lần bức xúc vì bố bọn trẻ giảm dần sự chăm sóc con, đóng góp nuôi con. Tôi chỉ biết động viên cô ấy bình tĩnh và bao dung, độ lượng hơn. Để không làm các con thêm buồn.
Tôi vẫn tin rằng, cho dù như thế nào thì không ai yêu thương con mình bằng cha bằng mẹ. Nhưng đàn ông có cách thể hiện khác phụ nữ, cư xử khác phụ nữ. Có những khi tôi cũng giận tím người, cũng điên lên vì cái sự bất cần và "vô trách nhiệm" của ba chúng. Nhưng những lúc đó, tôi thường chọn giải pháp im lặng và nghĩ rằng mình đã xác định ngay từ đầu, rằng không mong chờ gì ở ba chúng, cũng không kì vọng....Suốt hơn 3 năm qua ba chúng không đóng góp nuôi con, tôi hỏi một lần duy nhất và rồi thầm nghĩ, mình đã xác định tự nuôi con cơ mà. Cái ý nghĩ "xác định" đó khiến lòng tôi nhẹ lại. Những lần ba chúng hẹn đón nhưng rồi vì sau đó gây sự với tôi mà không đón con, tôi thường nén giận, nhắn tin cho ba chúng "Anh đã hẹn đón con thì anh tới đón con đi. Đừng để các con buồn" - Những lần hẹn đón nhưng vì việc gì đó không đón được, tôi chỉ bình tĩnh giải thích với con rằng ba bận, lần sau ba sẽ đón. Điều tôi mong muốn duy nhất lúc đó, là không làm các con buồn hơn, không làm các con tổn thương hơn vì sự vô tâm của cha...
Khoảng thời gian hơn 3 năm qua khi ba chúng không đóng góp nuôi con, tôi thường tự giải thích rằng có thể ba chúng đã gặp khó khăn trong công việc (dù đôi lúc tôi cũng điên lên vì nghĩ, nếu tôi cũng nói "không có tiền" thì liệu con tôi sẽ ra đứng đường sao?). Và cho dù ba chúng mua cho con bất kì cái gì nhỏ nhất, tôi cũng cảm thấy vui lây với con, nhắc con cảm ơn ba. Nhiều lần, tôi không hiểu vì lý do gì, ba chúng vẫn gây sự và chửi bới tôi. Những lúc đó tôi im lặng (tôi có nguyên tắc, những gì liên quan tới con thì tôi sẽ trả lời. Ngoài việc đó ra, móc máy xúc xiểm nhau là tôi im lặng. Nhưng có lẽ vì tôi im lặng mà ba chúng càng nổi điên thì phải, hic). Nhưng tôi không để bụng, tôi vẫn cho ba chúng đón con. Vẫn vui vẻ chuẩn bị đồ cho con đi cùng ba. Vì tôi nhìn thấy sự háo hức và mong đợi trong mắt các con. Và, lần đón con vừa rồi, ba chúng gửi cho tôi môt phong bì 5tr cho con, tôi cảm thấy mừng, không phải vì số tiền đó - mà vì sự kiên nhẫn của mình đã có kết quả. Tôi đã nhắn tin cảm ơn ba chúng và mong ba chúng quan tâm tới con nhiều hơn.
Năm ngoái, khi ba chúng về ngoại đón con, không vào nhà, thậm chí không chào ba mẹ tôi. Tôi cũng không để bụng. Tôi vẫn gửi quà cho con gái mang về biếu bà nội. Tôi không chủ động đưa con về bà nội (vì có lý do riêng) nhưng bất kì khi nào ba chúng đón con về nội, tôi đều không hề phản đối.
Đúng là, để bao dung và độ lương với người đã từng làm mình tổn thương chẳng dễ chút nào. Nhưng tôi nghĩ rằng chỉ cần nghĩ tới lợi ích của các con, nghĩ tới tình cảm của các con thì chúng ta - những người phụ nữ - có thể hiểu và cư xử đúng mực. Tôi đã từng mắng một cô em thẳng thắn vì tội cô ấy cấm chồng cũ gặp con, cấm không cho con nhận quà bố mua cho con nhân ngày trung thu. Bọn trẻ con có lỗi gì đâu mà phải chịu sự ích kỉ, chịu những cái TÔI vĩ đại của người lớn?
Có lẽ, cũng một phần do cá tính của tôi, tôi không bao giờ để bụng hận thù ai, không ghét ai lâu. Tôi yêu và ghét rõ ràng, những người tôi đã "ghét" thì thường là tôi gạt ra khỏi cuộc sống của mình, không còn bận tâm và hằn thù gì họ. Bởi vậy, lâu lâu mọi người hay hỏi tôi ba chúng làm gì, lấy vợ chưa..tôi đều trả lời KHÔNG BIẾT.
Bởi vì, tôi muốn dành thời gian để tận hưởng cuộc sống của mình và chăm con chu đáo hơn là phải để ý ghét giận ai....Vả lại, bao dung và vị tha với người, chính là cho mình cái tâm thanh thản hơn...
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013
Về quê
Mỗi lần về nhà ba mẹ, là thấy như được trở lại những năm tháng xưa, như thấy cả một vùng trời tuổi thơ êm đẹp và đáng nhớ trở lại. Là thấy như mình được nhỏ lại, bình yên tuyệt đối. Yêu cái căn phòng nhỏ nơi góc nhà tầng 2 mà ba mẹ dành cho 3 mẹ con mình mỗi lúc về nhà. Có những ngày mình ở lỳ trong phòng, chỉ xuống nhà ăn cơm. Thấy dường như cơ thể được nghỉ ngơi tuyệt đối...
Về nhà ba mẹ, là kí ức xưa trở về. Nhớ những buổi trưa trốn ba mẹ đi bắt cào cào, đi móc cua. Nhớ những buổi tối mùa hè cả lũ trẻ con trong xóm tụ tập hát hò, đốt lốp xe để dụ cào cào vào. Rồi nhớ cả những lần một lô nhô lốc nhốc bám theo anh Hạnh (hàng xóm sau nhà mình) nghe anh kể chuyện ma xong anh phải đưa lần lượt từng đứa về, nhớ những lần 3 chị em canh lúc ba mẹ đi vắng để tắm sông (có lần mình suýt chết đuối) và tát mương bắt toàn cá sọi cờ...
Ngày xưa nhà mình nghèo lắm. Vẫn nhà tranh, vách đất. Có lần 2 cu em lôi nhau lên bờ mương ráp nhà đốt giấy nghịch, mà khoảng cách từ ngọn lửa tới mái gianh chỉ khoảng 30cm. Hú hồn, lúc ấy mà bén lên thì cháy rụi cả nhà chứ không bỡn. Mình là chị cả, lại cũng có một khoảng thời gian được "tận hưởng" thời kì bao cấp với việc 4h sáng dậy đi xếp gạch đong gạo (mà cái gạo bị giữ ẩm cho nặng, mốc xanh, hôi rình) - đi mót rạ, đóng trấu về đun. Đi học về là lao xuống ruộng lúa mót lúa vào mùa gặt. Rồi bóc lạc, khâu bao, kiếm củi, mùn cưa...Những năm tháng đó vất vả mà sao không hề cảm thấy vất vả, lũ trẻ con trong xóm ríu rít rủ nhau cùng làm, nên đứa nào cũng hăng say và hào hứng, chẳng biết mệt là gì....
Mình có lẽ gắn bó với ông bà ngoại nhất. Ông ngoại mất sớm, khi đó mình đang học lớp 8, các em ruột, em họ đều còn nhỏ để cảm nhận về ông. Nhưng kí ức của mình thì ông rất hiền từ và chu đáo, tận tình. Ông hay đóng xe cải tiến và mình thì thường bám theo ông vì tưởng viên bi sắt là viên kẹo :). Về ở cùng ông bà từ khi 3 tuổi, nên ông bà cưng chiều mình lắm, và mình thì nhõng nhẽo lắm. Đi học mẫu giáo về là có sẵn khoai bà nướng trong bếp. Hồi đó suốt ngày ăn khoai cám lợn (là bà nấu cám, xong rồi mình vớt trộm khoai của lợn trong nồi cám ra ăn, hehe). Ông bà cưng chiều nên mình hay nhõng nhẽo, hay khóc nhè. Cậu út mà trêu là lăn ra ăn vạ để ông bà mắng cậu còn cháu lêu lêu nữa cơ :D
Bà ngoại là một người hiền từ, nhân đức và một đời vì con vì cháu. Bà cưng chiều con dâu, cháu nội, hay xin đồ của con gái cho con dâu (cái đức tính này hình như mẹ mình được thừa hưởng ở bà, :). Ngày bà mất, mình bị sốc và nhớ bà mãi, lúc nào cũng có cảm giác bà vẫn đâu đây, bà chưa đi xa. Mỗi lần về cậu, nhìn di ảnh bà vẫn tưởng như bà còn ngồi đó, mình về là sà vào lòng bà, ôm vai ôm cổ nghe bà mắng yêu "Cha bố chị không lấy chồng đi, chúng nó lấy chồng con lớn hết rồi đấy" - ấy là những năm mình 26-27 tuổi đấy.
Nhoằng một cái, bà đã đi xa 5 năm nay rồi. Ngày mai giỗ bà, nên chiều nay mình về trước. Đã rủ một bạn về cùng, cuối cùng bạn lại không về được.
Mỗi lần về quê, là thấy yên tĩnh, thanh thản, bình yên tuyệt đối, như thể chẳng còn buồn chút nào nữa. Như thể mình được thả lỏng hoàn toàn...
Về nhà ba mẹ, là kí ức xưa trở về. Nhớ những buổi trưa trốn ba mẹ đi bắt cào cào, đi móc cua. Nhớ những buổi tối mùa hè cả lũ trẻ con trong xóm tụ tập hát hò, đốt lốp xe để dụ cào cào vào. Rồi nhớ cả những lần một lô nhô lốc nhốc bám theo anh Hạnh (hàng xóm sau nhà mình) nghe anh kể chuyện ma xong anh phải đưa lần lượt từng đứa về, nhớ những lần 3 chị em canh lúc ba mẹ đi vắng để tắm sông (có lần mình suýt chết đuối) và tát mương bắt toàn cá sọi cờ...
Ngày xưa nhà mình nghèo lắm. Vẫn nhà tranh, vách đất. Có lần 2 cu em lôi nhau lên bờ mương ráp nhà đốt giấy nghịch, mà khoảng cách từ ngọn lửa tới mái gianh chỉ khoảng 30cm. Hú hồn, lúc ấy mà bén lên thì cháy rụi cả nhà chứ không bỡn. Mình là chị cả, lại cũng có một khoảng thời gian được "tận hưởng" thời kì bao cấp với việc 4h sáng dậy đi xếp gạch đong gạo (mà cái gạo bị giữ ẩm cho nặng, mốc xanh, hôi rình) - đi mót rạ, đóng trấu về đun. Đi học về là lao xuống ruộng lúa mót lúa vào mùa gặt. Rồi bóc lạc, khâu bao, kiếm củi, mùn cưa...Những năm tháng đó vất vả mà sao không hề cảm thấy vất vả, lũ trẻ con trong xóm ríu rít rủ nhau cùng làm, nên đứa nào cũng hăng say và hào hứng, chẳng biết mệt là gì....
Mình có lẽ gắn bó với ông bà ngoại nhất. Ông ngoại mất sớm, khi đó mình đang học lớp 8, các em ruột, em họ đều còn nhỏ để cảm nhận về ông. Nhưng kí ức của mình thì ông rất hiền từ và chu đáo, tận tình. Ông hay đóng xe cải tiến và mình thì thường bám theo ông vì tưởng viên bi sắt là viên kẹo :). Về ở cùng ông bà từ khi 3 tuổi, nên ông bà cưng chiều mình lắm, và mình thì nhõng nhẽo lắm. Đi học mẫu giáo về là có sẵn khoai bà nướng trong bếp. Hồi đó suốt ngày ăn khoai cám lợn (là bà nấu cám, xong rồi mình vớt trộm khoai của lợn trong nồi cám ra ăn, hehe). Ông bà cưng chiều nên mình hay nhõng nhẽo, hay khóc nhè. Cậu út mà trêu là lăn ra ăn vạ để ông bà mắng cậu còn cháu lêu lêu nữa cơ :D
Bà ngoại là một người hiền từ, nhân đức và một đời vì con vì cháu. Bà cưng chiều con dâu, cháu nội, hay xin đồ của con gái cho con dâu (cái đức tính này hình như mẹ mình được thừa hưởng ở bà, :). Ngày bà mất, mình bị sốc và nhớ bà mãi, lúc nào cũng có cảm giác bà vẫn đâu đây, bà chưa đi xa. Mỗi lần về cậu, nhìn di ảnh bà vẫn tưởng như bà còn ngồi đó, mình về là sà vào lòng bà, ôm vai ôm cổ nghe bà mắng yêu "Cha bố chị không lấy chồng đi, chúng nó lấy chồng con lớn hết rồi đấy" - ấy là những năm mình 26-27 tuổi đấy.
Nhoằng một cái, bà đã đi xa 5 năm nay rồi. Ngày mai giỗ bà, nên chiều nay mình về trước. Đã rủ một bạn về cùng, cuối cùng bạn lại không về được.
Mỗi lần về quê, là thấy yên tĩnh, thanh thản, bình yên tuyệt đối, như thể chẳng còn buồn chút nào nữa. Như thể mình được thả lỏng hoàn toàn...
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
Ly hôn và con cái
Tôi dám chắc rằng 100% các cặp vợ chồng muốn (định) ly hôn thì người đầu tiên họ nghĩ tới là những đứa con của mình. Và cũng không nhỏ số cặp đã nghiến răng chịu đựng nhau chỉ vì họ nghĩ rằng có đầy đủ bố mẹ vẫn tốt cho con hơn. Có những gia đình đứng bên bờ vực thẳm, cảm giác như chỉ cần gió nhẹ thôi là tất cả lao xuống vực, hoặc tệ hơn, có những cặp đã ở dưới đáy vực rồi vẫn cố níu kéo nhau...Và họ không hề biết rằng chính sự chịu đựng và mâu thuẫn của bố mẹ mới làm con tổn thương nhiều hơn. Trẻ con rất nhạy cảm, chúng cảm nhận được rất rõ bố mẹ chúng có thật hạnh phúc không. Chúng sẽ không thể nào phát triển cảm xúc khi không khí trong nhà luôn nặng nề và thậm chí bố mẹ đánh chửi, mạt sát nhau...
Ngày tôi quyết định ra tòa nộp đơn ly hôn, khi đó con gái lớn mới 5 tuổi, con gái bé được 2 tuổi. Tôi cũng mất hơn 1 năm sống ly thân để đi tới quyết định cuối cùng. Thậm chí, thời điểm ly thân là thời điểm khủng hoảng tinh thần nhất của tôi. Có những lúc tôi đã nói với ba của con mình rằng, cứ sống như vậy đi, thân ai người ấy lo nhưng con tôi vẫn còn có bố. Nhưng bây giờ, sau khi đã chính thức ly hôn được 3 năm, tôi hiểu rằng cái ngày tôi đội mưa gió ra tòa nộp đơn hoàn toàn không hề sai lầm. Tôi sẽ nói về lý do không sai lầm này ở một bài khác. Ở đây, tôi chỉ muốn nói về tâm lý của con tôi sau khi ly hôn, về cuộc sống và cách nhìn nhận của chúng....
Khi đó bạn Bống mới 5 tuổi, nhưng bạn khá già dặn và dường như có thể hiểu được chuyện của ba mẹ. Ban đầu, tôi chỉ giải thích với con rằng ba đi làm xa, lâu lâu ba mới về. Rồi dần dần, mỗi khi trò chuyện, tôi cố gắng giải thích cho con hiểu, rằng ba mẹ không còn sống cùng nhau nữa. Đổi lại, tôi chưa từng suy sụp trước mặt con, tôi chưa từng khóc trước mặt con, chưa từng đau khổ vật vã,...Tôi vẫn duy trì mọi nếp sinh hoạt như bình thường, vẫn vui vẻ chăm sóc con (mà thật ra khi đó tinh thần tôi thoải mái và vui vẻ hơn hẳn trước đó). Tôi cũng chưa hề kể xấu về ba của con mình trước mặt con. Gần như tôi xóa sạch những kí ức tồi tệ với ba chúng trước đó. Tôi mua cho con một cái điện thoại để ở nhà để ba con có thể gọi cho nhau bất kì lúc nào mà không phiền tới mẹ. Con gái biết nhắn tin cho ba khi vừa đi học lớp 1 được 1 tháng. Thỉnh thoảng ba về đón các con đi chơi, đi ăn...Thậm chí tôi còn đích thân đưa con sang với ba rồi hôm sau đón về. Mọi cố gắng của mình, tôi chỉ muốn các con vẫn không hề cảm thấy bị mất đi chút nào tình cảm của ba. Và tôi không hằn học với ba chúng, với sự đổ vỡ của mình...
Ba chúng có bạn gái mới, tôi thậm chí chơi được với cô ấy. Tôi có thể trò chuyện, có thể đi ăn trưa, đi cafe với cô ấy. Cô ấy thỉnh thoảng cũng đến thăm 3 mẹ con tôi. Ngày lễ, ngày tết, sinh nhật của con gái...bao giờ cô ấy cũng nhớ để gọi điện, nhắn tin chúc mừng. Tôi cũng không quên chúc mừng cô ấy những ngày lễ. Tôi còn tức giận mỗi lần biết ba chúng đối xử không tốt với cô ấy. Nghỉ hè, con gái đến ở với ba gần 1 tháng, tôi gọi điện cho cô ấy, nhờ cô ấy thay tôi chăm sóc con gái. Tôi tuyệt nhiên không một chút ghen tuông nào với cô ấy, không một chút ích kỉ nào với ba chúng...Bởi tôi chỉ nghĩ giản đơn rằng, giữa tôi và ba chúng đã hết tình yêu, hết duyên vợ chồng - thì khi tôi có mối quan hệ hữu hảo với cô ấy, cũng là để con tôi được thoải mái khi về ở với ba và cô ấy dù không yêu thương như con đẻ, cũng sẽ quý mến bọn trẻ.
Khi con gái trở về từ nhà ba sau gần 1 tháng, tôi trò chuyện với con rất nhiều. Khi đó con mới gần 7 tuổi. Con cũng bày tỏ rằng không thích cô ấy yêu ba, không thích ba yêu cô ấy. Con chỉ thích ba yêu mẹ và ở cùng mẹ. Tôi cũng hơi xót lòng trước tâm sự của con. Nhưng tôi lại vui vẻ và bình tĩnh giải thích cho con hiểu rằng giữa tôi và ba chúng đã không còn yêu nhau và không ở cùng nhau nữa. Giờ tôi có các con, 3 mẹ con tôi có nhau vui vầy, còn ba ở một mình - thì chúng mình cần cảm ơn cô ấy, vì cô ấy chăm sóc ba, vì cô ấy chia sẻ với ba và làm ba bớt buồn...
Rồi, mặc cho những lần ba chúng gây gổ, tôi vẫn nén giận bỏ qua. Tôi vẫn cho anh ấy đón con, vẫn cho các con về chơi với ông bà nội. Tôi gần như gạt bỏ hết mọi phiền muộn giữa tôi và ba chúng, hay nói đúng hơn tôi không quan tâm tới chuyện đó nữa. Tôi chỉ còn mối bận tâm duy nhất là các con. Thậm chí có lần ba chúng gây gổ với tôi xong rồi nói không đón con (mặc dù trước đó hứa đón, làm các con háo hức chờ đợi) - tôi cũng nén giận nhắn tin bảo "Anh hứa đón con rồi thì anh tới đón con đi, đừng để các con chờ" - Nhiều bạn tôi biết tôi vẫn bị đối xử tệ sau ly hôn đã nói tôi cách ly ba chúng với các con đi, rằng không cho đón con nữa. Nhưng tôi nghĩ rằng các con vẫn có tình cảm riêng của chúng, tôi không có quyền ngăn cấm điều đó. Và tôi rành rọt quan hệ giữa tôi với ba chúng và giữa ba chúng với các con tôi...
Cho tới bây giờ, sau hơn 4 năm 3 mẹ con tôi sống cùng nhau, các con tôi vẫn sống vui vẻ, không một chút mặc cảm vì ba mẹ ly hôn. Các con vẫn háo hức mong chờ mỗi lần ba hẹn đón. Và mỗi lần trở về với mẹ, các con bao giờ cũng ào lên ôm mẹ rất chặt, tôi lại nhắc các con chào ba...Trong lòng các con tôi, chắc chắn ba chúng chẳng thể thay thế được..
Thậm chí, lần vừa rồi đi chơi với ba về, tôi còn vui vẻ hỏi con gái lớn "Bống thấy ba có bạn gái mới chưa con?" - Con cũng vui vẻ trả lời "Chưa mẹ ạ. Cô K.A bỏ ba rồi"
Tôi nghĩ, tạo cho con một môi trường tốt nhất, một tinh thần thoải mái nhất để phát triển sẽ tốt hơn nhiều cả 2 cùng chịu đựng và các con sẽ bị tổn thương. Và điều này, chỉ có chính bạn mới có thể quyết định, mới có thể biết được điều gì là tốt nhất cho con mình.
Ngày tôi quyết định ra tòa nộp đơn ly hôn, khi đó con gái lớn mới 5 tuổi, con gái bé được 2 tuổi. Tôi cũng mất hơn 1 năm sống ly thân để đi tới quyết định cuối cùng. Thậm chí, thời điểm ly thân là thời điểm khủng hoảng tinh thần nhất của tôi. Có những lúc tôi đã nói với ba của con mình rằng, cứ sống như vậy đi, thân ai người ấy lo nhưng con tôi vẫn còn có bố. Nhưng bây giờ, sau khi đã chính thức ly hôn được 3 năm, tôi hiểu rằng cái ngày tôi đội mưa gió ra tòa nộp đơn hoàn toàn không hề sai lầm. Tôi sẽ nói về lý do không sai lầm này ở một bài khác. Ở đây, tôi chỉ muốn nói về tâm lý của con tôi sau khi ly hôn, về cuộc sống và cách nhìn nhận của chúng....
Khi đó bạn Bống mới 5 tuổi, nhưng bạn khá già dặn và dường như có thể hiểu được chuyện của ba mẹ. Ban đầu, tôi chỉ giải thích với con rằng ba đi làm xa, lâu lâu ba mới về. Rồi dần dần, mỗi khi trò chuyện, tôi cố gắng giải thích cho con hiểu, rằng ba mẹ không còn sống cùng nhau nữa. Đổi lại, tôi chưa từng suy sụp trước mặt con, tôi chưa từng khóc trước mặt con, chưa từng đau khổ vật vã,...Tôi vẫn duy trì mọi nếp sinh hoạt như bình thường, vẫn vui vẻ chăm sóc con (mà thật ra khi đó tinh thần tôi thoải mái và vui vẻ hơn hẳn trước đó). Tôi cũng chưa hề kể xấu về ba của con mình trước mặt con. Gần như tôi xóa sạch những kí ức tồi tệ với ba chúng trước đó. Tôi mua cho con một cái điện thoại để ở nhà để ba con có thể gọi cho nhau bất kì lúc nào mà không phiền tới mẹ. Con gái biết nhắn tin cho ba khi vừa đi học lớp 1 được 1 tháng. Thỉnh thoảng ba về đón các con đi chơi, đi ăn...Thậm chí tôi còn đích thân đưa con sang với ba rồi hôm sau đón về. Mọi cố gắng của mình, tôi chỉ muốn các con vẫn không hề cảm thấy bị mất đi chút nào tình cảm của ba. Và tôi không hằn học với ba chúng, với sự đổ vỡ của mình...
Ba chúng có bạn gái mới, tôi thậm chí chơi được với cô ấy. Tôi có thể trò chuyện, có thể đi ăn trưa, đi cafe với cô ấy. Cô ấy thỉnh thoảng cũng đến thăm 3 mẹ con tôi. Ngày lễ, ngày tết, sinh nhật của con gái...bao giờ cô ấy cũng nhớ để gọi điện, nhắn tin chúc mừng. Tôi cũng không quên chúc mừng cô ấy những ngày lễ. Tôi còn tức giận mỗi lần biết ba chúng đối xử không tốt với cô ấy. Nghỉ hè, con gái đến ở với ba gần 1 tháng, tôi gọi điện cho cô ấy, nhờ cô ấy thay tôi chăm sóc con gái. Tôi tuyệt nhiên không một chút ghen tuông nào với cô ấy, không một chút ích kỉ nào với ba chúng...Bởi tôi chỉ nghĩ giản đơn rằng, giữa tôi và ba chúng đã hết tình yêu, hết duyên vợ chồng - thì khi tôi có mối quan hệ hữu hảo với cô ấy, cũng là để con tôi được thoải mái khi về ở với ba và cô ấy dù không yêu thương như con đẻ, cũng sẽ quý mến bọn trẻ.
Khi con gái trở về từ nhà ba sau gần 1 tháng, tôi trò chuyện với con rất nhiều. Khi đó con mới gần 7 tuổi. Con cũng bày tỏ rằng không thích cô ấy yêu ba, không thích ba yêu cô ấy. Con chỉ thích ba yêu mẹ và ở cùng mẹ. Tôi cũng hơi xót lòng trước tâm sự của con. Nhưng tôi lại vui vẻ và bình tĩnh giải thích cho con hiểu rằng giữa tôi và ba chúng đã không còn yêu nhau và không ở cùng nhau nữa. Giờ tôi có các con, 3 mẹ con tôi có nhau vui vầy, còn ba ở một mình - thì chúng mình cần cảm ơn cô ấy, vì cô ấy chăm sóc ba, vì cô ấy chia sẻ với ba và làm ba bớt buồn...
Rồi, mặc cho những lần ba chúng gây gổ, tôi vẫn nén giận bỏ qua. Tôi vẫn cho anh ấy đón con, vẫn cho các con về chơi với ông bà nội. Tôi gần như gạt bỏ hết mọi phiền muộn giữa tôi và ba chúng, hay nói đúng hơn tôi không quan tâm tới chuyện đó nữa. Tôi chỉ còn mối bận tâm duy nhất là các con. Thậm chí có lần ba chúng gây gổ với tôi xong rồi nói không đón con (mặc dù trước đó hứa đón, làm các con háo hức chờ đợi) - tôi cũng nén giận nhắn tin bảo "Anh hứa đón con rồi thì anh tới đón con đi, đừng để các con chờ" - Nhiều bạn tôi biết tôi vẫn bị đối xử tệ sau ly hôn đã nói tôi cách ly ba chúng với các con đi, rằng không cho đón con nữa. Nhưng tôi nghĩ rằng các con vẫn có tình cảm riêng của chúng, tôi không có quyền ngăn cấm điều đó. Và tôi rành rọt quan hệ giữa tôi với ba chúng và giữa ba chúng với các con tôi...
Cho tới bây giờ, sau hơn 4 năm 3 mẹ con tôi sống cùng nhau, các con tôi vẫn sống vui vẻ, không một chút mặc cảm vì ba mẹ ly hôn. Các con vẫn háo hức mong chờ mỗi lần ba hẹn đón. Và mỗi lần trở về với mẹ, các con bao giờ cũng ào lên ôm mẹ rất chặt, tôi lại nhắc các con chào ba...Trong lòng các con tôi, chắc chắn ba chúng chẳng thể thay thế được..
Thậm chí, lần vừa rồi đi chơi với ba về, tôi còn vui vẻ hỏi con gái lớn "Bống thấy ba có bạn gái mới chưa con?" - Con cũng vui vẻ trả lời "Chưa mẹ ạ. Cô K.A bỏ ba rồi"
Tôi nghĩ, tạo cho con một môi trường tốt nhất, một tinh thần thoải mái nhất để phát triển sẽ tốt hơn nhiều cả 2 cùng chịu đựng và các con sẽ bị tổn thương. Và điều này, chỉ có chính bạn mới có thể quyết định, mới có thể biết được điều gì là tốt nhất cho con mình.
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013
Chênh vênh
Chiều nay lên lớp về, phi về HN ăn tối với em Dương trước khi em ra sân bay vào SG. Em luôn là một cô bé dễ thương trong đoàn TS214 mà mình yêu quý và coi như em gái. Mà với các em gái của TS214 thì thật sự như chị em trong nhà. Chỉ có 8 ngày lênh đênh trên biển với nhau, đủ để mình có thêm những người anh - người em - người chị đáng mến và thân thiết. Ăn vịt ở số 4 Thụy Khuê xong thì cùng bạn em ra Coffee Bean ở đầu đường Thanh Niên uống cafe và ngắm Hồ Tây. Và khi các em lên xe taxi đi rồi, mình lang thang một mình ngoài đường, bỗng thấy buồn vô hạn, bỗng cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Đọc xong một cái tin nhắn, thấy hụt hẫng, thấy nhói lòng và nước mắt tự dưng chảy dài. Thế là mất nguyên một buổi tối thấy mình như biến thành một người khác, chênh vênh và ngớ ngẩn. Mình ghét những lúc mình yếu đuối như thế này, thật là ghét cái cảm giác tệ hại này. Mình lập dị ư? mình khó tính ư? Mình điên điên rồ rồ ư?
Thật sự, đêm nay rất muốn đi lang thang ngoài đường, muốn đi hết đêm những con phố dài vắng lặng để lắng nghe tiếng thở của đêm, để thấy lòng mình bình yên trở lại. Nhưng hơn 10 năm rồi, mình không có được sự trải nghiệm đó nữa.
Và rồi, quyết định gọi điện cho một người, người mà mình nghĩ rằng, có thể nhìn thấy những lúc mình yếu lòng nhất. Nói ra được rất nhiều điều chất chứa trong lòng, nhưng lòng vẫn nặng trĩu
Đôi khi những gì em muốn, chỉ là một cái nắm tay xiết chặt. Chỉ là một cái ôm ấm áp.
Để em biết được mình bình yên khi có một điểm tựa cho những lúc chênh vênh....
Thật sự, đêm nay rất muốn đi lang thang ngoài đường, muốn đi hết đêm những con phố dài vắng lặng để lắng nghe tiếng thở của đêm, để thấy lòng mình bình yên trở lại. Nhưng hơn 10 năm rồi, mình không có được sự trải nghiệm đó nữa.
Và rồi, quyết định gọi điện cho một người, người mà mình nghĩ rằng, có thể nhìn thấy những lúc mình yếu lòng nhất. Nói ra được rất nhiều điều chất chứa trong lòng, nhưng lòng vẫn nặng trĩu
Đôi khi những gì em muốn, chỉ là một cái nắm tay xiết chặt. Chỉ là một cái ôm ấm áp.
Để em biết được mình bình yên khi có một điểm tựa cho những lúc chênh vênh....
Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013
Ở nhà một mình
Lâu lắm mới ở nhà một mình. Cũng buồn, nhưng cũng có cái thú riêng. Nhà yên tĩnh tuyệt đối và mình chỉ nằm ườn trên giường vào net, chơi game, đọc sách. Đói mà chẳng muốn đi ăn gì. Nằm rồi lại nghĩ vẩn vơ...
Bây giờ, ước có người gõ cửa, rồi dí vào mặt một túi đồ ăn ngon nhỉ? Hay là tuyệt hơn thì đưa mình đi ăn cái gì thật ngon nhỉ? Mà đang đói thế này, ăn gì chẳng ngon :D
Nằm nghe bọn chuột hoành hành ngoài bếp mà ức chế quá. Làm thế nào để diệt hết cái lũ này đi nhỉ? :((
Bây giờ, ước có người gõ cửa, rồi dí vào mặt một túi đồ ăn ngon nhỉ? Hay là tuyệt hơn thì đưa mình đi ăn cái gì thật ngon nhỉ? Mà đang đói thế này, ăn gì chẳng ngon :D
Nằm nghe bọn chuột hoành hành ngoài bếp mà ức chế quá. Làm thế nào để diệt hết cái lũ này đi nhỉ? :((
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
Yêu và dâng hiến...
Có lần, một bạn trẻ băn khoăn với tôi: Chị ơi, em và anh ấy rất yêu nhau. Những lúc ở gần, cả 2 đều có ham muốn, nhưng em vẫn giữ mình được. Em sợ sẽ có một lúc nào đó em yếu lòng mà "vượt rào" thì anh ấy sẽ coi thường em. Chị bảo em phải làm sao?
(Em gái này 25 tuổi, đã đi làm 2 năm, người yêu 27 tuổi). Tôi quả thật chưa trải nghiệm sự "coi thường" của người yêu mình trong tình huống này, nên khó để nói với cô ấy điều đó đúng hay sai, nên hay không nên. Tôi chỉ nói với cô ấy, tình yêu là một tình cảm thiêng liêng, là nguồn vui và động lực tinh thần cho mỗi người. Khi nào em cảm thấy đủ niềm tin, đủ chín chắn với những việc làm của mình và em thấy rằng việc em trao thân là em "dâng hiến" cho tình yêu, và sau đó em sẽ không hối tiếc, không ân hận, không dằn vặt, không sợ hãi, không hoảng hốt nếu người kia bỏ mình...thì em hãy quyết định.
Cái quan niệm và suy nghĩ của người Á Đông còn chật hẹp, đôi khi hạ thấp người phụ nữ, cho họ cảm giác tự ti và "nhơ nhuốc" khi trót trao thân cho người mình yêu. Mà thật ra, đó chỉ là một trong những cách biểu hiện tình yêu, làm cho 2 người hiểu nhau hơn và gắn bó với nhau hơn. Tôi đã từng biết một cặp vợ chồng yêu nhau say đắm suốt 4 năm trời, trong 4 năm đó nhiều lần anh ấy cũng thổ lộ rằng tưởng như không giữ mình được, nhưng vì cái "lý tưởng" giữ nhau tới đêm tân hôn mà anh dừng lại. Vậy mà, thật không may,ngay sau đêm tân hôn và một khoảng thời gian khá dài anh "cố gắng" thì chuyện vợ chồng của anh vẫn không thể hòa hợp. 2 người ngủ riêng từ đó và cũng vì thế họ trở nên xa lạ dần, không còn cảm giác gắn bó, gần gũi nữa...Anh cứ ước, giá như chuyện đó xảy ra trước hôn nhân, có lẽ cả anh và chị đều tỉnh táo để đi tìm hạnh phúc khác. Nói thế, nghĩa là sex đóng vai trò khá quan trọng trong mối quan hệ vợ chồng, đúng không?
Tôi cũng là người khá cực đoan và bảo thủ trong chuyện này với chính bản thân mình. Nhưng với người khác, tôi nhìn bao dung và rộng lượng hơn. Tôi chẳng ghen tuông hay suy nghĩ gì khi chồng (cũ) của tôi thú nhận rằng, trước tôi anh đã từng sống như vợ chồng với một cô suốt 4 năm, nhưng rồi cô ấy bỏ anh đi nước ngoài. Tôi chỉ nghĩ, đó đơn giản là họ không còn duyên nợ với nhau nữa. Nhưng điều để tôi quyết định lấy anh ấy khi đó, cũng một phần nhờ chuyện này, anh ấy chưa từng tỏ ra coi thường cô người yêu cũ, anh ấy vẫn giữ lại mọi hình ảnh, kỉ vật của cô ấy và nói rằng, 4 năm đó cô ấy đã hi sinh cho anh quá nhiều, anh còn "nợ" cô ấy quá nhiều. Thái độ trân trọng người yêu, người phụ nữ đã chung sống với mình cuả anh ấy khi đó khiến tôi nể - trọng.
Có một em gái, cũng trót có bầu với người mình yêu và anh chàng kia "chạy làng" - cô ấy vật vã, đau khổ. Và thật may, khi đó tôi ở cạnh em. Em ban đầu muốn sinh con, muốn làm mẹ độc thân. Tôi không cổ vũ, cũng không ngăn cản. Tôi chỉ phân tích cho em những điều em sẽ phải đối mặt, những được và mất khi em làm mẹ đơn thân. Em nói, đời em giờ đã hết, sẽ không còn người đàn ông nào yêu thương em nữa. Tôi mất một khoảng thời gian triền miên lắng nghe em, tâm sự và chia sẻ với em. Giúp em tự tin rằng, con người em, cá tính của em, nhân cách của em là quan trọng. Nếu một người đàn ông nào đó, vì sai lầm trong quá khứ của em để đánh giá em, thì tất nhiên đó không phải là người mà em nên gắn bó. Cuối cùng, dù rất đau xót, em đành dứt lìa đứa con chưa thành bởi em không đủ sức nuôi. Và em đã can đảm đứng lên sau cú tổn thương sâu sắc đó. Em mạnh mẽ hơn, tham gia các công tác xã hội nhiều hơn, tự tin hơn trong cuộc sống và các mối quan hệ - Rồi em cũng gặp một người đàn ông yêu thương em và trân trọng chính con người em. Người đàn ông không bận tâm tới chuyện xưa cũ, dù em vẫn thành thật thú nhận trước khi chính thức nhận lời yêu. Nhìn em sống tươi vui và hạnh phúc bên người đàn ông của mình và đứa con gái nhỏ xinh xắn, tôi thấy lòng thật bình yên...
Hôm trước, cũng tranh luận với nhau về chuyện này, một anh bạn của tôi nói, thằng đàn ông đã ăn ngủ với người yêu thì sẽ không còn chăm sóc và tôn trọng người yêu mình nữa đâu em ạ. Tôi khá bất ngờ khi câu nói này được phát ngôn bởi một người đàn ông mà tôi vốn quý mến. Tôi nói với anh, một người phụ nữ khi quyết định trao thân cho người đàn ông, là cô ấy đã phải vượt qua chính bản thân mình, cô ấy phải rất tin cậy và yêu thương người đàn ông đó của mình...Và em nghĩ rằng, người đàn ông chân chính phải hiểu được điều đó, để yêu thương và trân trọng hơn người phụ nữ đã "trao thân" cho mình chứ?
Dường như cái sự cảm nhận, cái sự "yêu" và đánh giá về người yêu của đàn ông và đàn bà khác nhau? Phụ nữ yêu bằng tâm hồn, bằng sự cảm nhận, bằng sự nể trọng và khi quyết định trao thân cho người yêu, là cô ấy đã quyết định gắn bó cả phần tâm hồn lẫn thể xác với người đàn ông của mình. Tôi nói với anh bạn rằng, nếu tôi gặp một người đàn ông như anh nói, thì dù yêu đến chết, tôi cũng sẽ từ bỏ ngay. Tôi là người biết yêu thương và trân trọng chính bản thân mình, chính tình cảm của mình. Và cái tình cảm tôi chắt chiu, tôi gìn giữ đó không phải để làm của từ thiện, cũng chẳng cho không biếu không người không biết yêu thương và trân trọng mình, Liệu có phải tôi cũng hơi ích kỉ không nhỉ?
Nhiều bạn tôi vẫn thường nói với tôi, chị cứ thả lỏng mình đi, giờ chị đâu phải là gái tân để co ro cúm rúm gìn giữ trinh tiết của mình? Và tôi cũng giống Tâm Phan, không sợ mất trinh tiết, tôi sợ mất đi lòng tự trọng của mình. Chính vì điều đó, tôi thận trọng với những người đàn ông vây quanh mình và chẳng dễ dàng để "lên giường" với người khác. Nhưng khi tôi làm được điều đó, nghĩa là người đàn ông đó đủ để tôi cảm nhận được sự tin cậy, quý trọng và yêu thương. Đôi khi, tôi nghĩ, đó cũng là do DUYÊN SỐ.
Điều quan trọng nhất, tôi nghĩ, không phải là ngủ với người đàn ông nào, mà là đừng đánh mất mình trong bất kì mối quan hệ nào
(Em gái này 25 tuổi, đã đi làm 2 năm, người yêu 27 tuổi). Tôi quả thật chưa trải nghiệm sự "coi thường" của người yêu mình trong tình huống này, nên khó để nói với cô ấy điều đó đúng hay sai, nên hay không nên. Tôi chỉ nói với cô ấy, tình yêu là một tình cảm thiêng liêng, là nguồn vui và động lực tinh thần cho mỗi người. Khi nào em cảm thấy đủ niềm tin, đủ chín chắn với những việc làm của mình và em thấy rằng việc em trao thân là em "dâng hiến" cho tình yêu, và sau đó em sẽ không hối tiếc, không ân hận, không dằn vặt, không sợ hãi, không hoảng hốt nếu người kia bỏ mình...thì em hãy quyết định.
Cái quan niệm và suy nghĩ của người Á Đông còn chật hẹp, đôi khi hạ thấp người phụ nữ, cho họ cảm giác tự ti và "nhơ nhuốc" khi trót trao thân cho người mình yêu. Mà thật ra, đó chỉ là một trong những cách biểu hiện tình yêu, làm cho 2 người hiểu nhau hơn và gắn bó với nhau hơn. Tôi đã từng biết một cặp vợ chồng yêu nhau say đắm suốt 4 năm trời, trong 4 năm đó nhiều lần anh ấy cũng thổ lộ rằng tưởng như không giữ mình được, nhưng vì cái "lý tưởng" giữ nhau tới đêm tân hôn mà anh dừng lại. Vậy mà, thật không may,ngay sau đêm tân hôn và một khoảng thời gian khá dài anh "cố gắng" thì chuyện vợ chồng của anh vẫn không thể hòa hợp. 2 người ngủ riêng từ đó và cũng vì thế họ trở nên xa lạ dần, không còn cảm giác gắn bó, gần gũi nữa...Anh cứ ước, giá như chuyện đó xảy ra trước hôn nhân, có lẽ cả anh và chị đều tỉnh táo để đi tìm hạnh phúc khác. Nói thế, nghĩa là sex đóng vai trò khá quan trọng trong mối quan hệ vợ chồng, đúng không?
Tôi cũng là người khá cực đoan và bảo thủ trong chuyện này với chính bản thân mình. Nhưng với người khác, tôi nhìn bao dung và rộng lượng hơn. Tôi chẳng ghen tuông hay suy nghĩ gì khi chồng (cũ) của tôi thú nhận rằng, trước tôi anh đã từng sống như vợ chồng với một cô suốt 4 năm, nhưng rồi cô ấy bỏ anh đi nước ngoài. Tôi chỉ nghĩ, đó đơn giản là họ không còn duyên nợ với nhau nữa. Nhưng điều để tôi quyết định lấy anh ấy khi đó, cũng một phần nhờ chuyện này, anh ấy chưa từng tỏ ra coi thường cô người yêu cũ, anh ấy vẫn giữ lại mọi hình ảnh, kỉ vật của cô ấy và nói rằng, 4 năm đó cô ấy đã hi sinh cho anh quá nhiều, anh còn "nợ" cô ấy quá nhiều. Thái độ trân trọng người yêu, người phụ nữ đã chung sống với mình cuả anh ấy khi đó khiến tôi nể - trọng.
Có một em gái, cũng trót có bầu với người mình yêu và anh chàng kia "chạy làng" - cô ấy vật vã, đau khổ. Và thật may, khi đó tôi ở cạnh em. Em ban đầu muốn sinh con, muốn làm mẹ độc thân. Tôi không cổ vũ, cũng không ngăn cản. Tôi chỉ phân tích cho em những điều em sẽ phải đối mặt, những được và mất khi em làm mẹ đơn thân. Em nói, đời em giờ đã hết, sẽ không còn người đàn ông nào yêu thương em nữa. Tôi mất một khoảng thời gian triền miên lắng nghe em, tâm sự và chia sẻ với em. Giúp em tự tin rằng, con người em, cá tính của em, nhân cách của em là quan trọng. Nếu một người đàn ông nào đó, vì sai lầm trong quá khứ của em để đánh giá em, thì tất nhiên đó không phải là người mà em nên gắn bó. Cuối cùng, dù rất đau xót, em đành dứt lìa đứa con chưa thành bởi em không đủ sức nuôi. Và em đã can đảm đứng lên sau cú tổn thương sâu sắc đó. Em mạnh mẽ hơn, tham gia các công tác xã hội nhiều hơn, tự tin hơn trong cuộc sống và các mối quan hệ - Rồi em cũng gặp một người đàn ông yêu thương em và trân trọng chính con người em. Người đàn ông không bận tâm tới chuyện xưa cũ, dù em vẫn thành thật thú nhận trước khi chính thức nhận lời yêu. Nhìn em sống tươi vui và hạnh phúc bên người đàn ông của mình và đứa con gái nhỏ xinh xắn, tôi thấy lòng thật bình yên...
Hôm trước, cũng tranh luận với nhau về chuyện này, một anh bạn của tôi nói, thằng đàn ông đã ăn ngủ với người yêu thì sẽ không còn chăm sóc và tôn trọng người yêu mình nữa đâu em ạ. Tôi khá bất ngờ khi câu nói này được phát ngôn bởi một người đàn ông mà tôi vốn quý mến. Tôi nói với anh, một người phụ nữ khi quyết định trao thân cho người đàn ông, là cô ấy đã phải vượt qua chính bản thân mình, cô ấy phải rất tin cậy và yêu thương người đàn ông đó của mình...Và em nghĩ rằng, người đàn ông chân chính phải hiểu được điều đó, để yêu thương và trân trọng hơn người phụ nữ đã "trao thân" cho mình chứ?
Dường như cái sự cảm nhận, cái sự "yêu" và đánh giá về người yêu của đàn ông và đàn bà khác nhau? Phụ nữ yêu bằng tâm hồn, bằng sự cảm nhận, bằng sự nể trọng và khi quyết định trao thân cho người yêu, là cô ấy đã quyết định gắn bó cả phần tâm hồn lẫn thể xác với người đàn ông của mình. Tôi nói với anh bạn rằng, nếu tôi gặp một người đàn ông như anh nói, thì dù yêu đến chết, tôi cũng sẽ từ bỏ ngay. Tôi là người biết yêu thương và trân trọng chính bản thân mình, chính tình cảm của mình. Và cái tình cảm tôi chắt chiu, tôi gìn giữ đó không phải để làm của từ thiện, cũng chẳng cho không biếu không người không biết yêu thương và trân trọng mình, Liệu có phải tôi cũng hơi ích kỉ không nhỉ?
Nhiều bạn tôi vẫn thường nói với tôi, chị cứ thả lỏng mình đi, giờ chị đâu phải là gái tân để co ro cúm rúm gìn giữ trinh tiết của mình? Và tôi cũng giống Tâm Phan, không sợ mất trinh tiết, tôi sợ mất đi lòng tự trọng của mình. Chính vì điều đó, tôi thận trọng với những người đàn ông vây quanh mình và chẳng dễ dàng để "lên giường" với người khác. Nhưng khi tôi làm được điều đó, nghĩa là người đàn ông đó đủ để tôi cảm nhận được sự tin cậy, quý trọng và yêu thương. Đôi khi, tôi nghĩ, đó cũng là do DUYÊN SỐ.
(Ảnh: Internet)
Điều quan trọng nhất, tôi nghĩ, không phải là ngủ với người đàn ông nào, mà là đừng đánh mất mình trong bất kì mối quan hệ nào
Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013
8/3
Đã từ lâu rồi những ngày lễ với mình không còn ý nghĩa. Chẳng mong chẳng đợi điều gì. Xác định điều đó ngay từ đầu nên mình rất thoải mái, chẳng thấy buồn phiền bao giờ. Vậy mà, khi mình không mong đợi, thì những niềm vui nho nhỏ lại đến bất ngờ...
Khởi động là trưa qua đi ăn với LHĐ - bạn đi TS với mình về. 2 anh em ăn buffet và nói chuyện phiếm. Mình nể Đ ở tính nghiêm túc, "ngoan" và giỏi thật sự. Xong rồi anh thả mình về Thái Hà để tìm mua laptop. Loanh quanh luẩn quẩn mấy tiếng đồng hồ rồi cuối cùng quyết định mua Macbook air. Đắt một tí nhưng vừa lòng :)
Rồi bạn qua đón đi ăn sườn cừu nướng, ăn xong bạn hỏi có muốn đi xem phim không. Ôi, lâu rồi không được đi xem phim, thế là mình ừ luôn. hehe. Trưa nay bạn lại đưa về rồi đi ăn cùng. Mai bạn hứa làm xe ôm đưa mình đi mua váy :). Mình cảm thấy vui, cảm ơn bạn nhiều nhiều
Chiều lên lớp, học sinh tặng bó hoa lan rất đẹp. Rồi tối thì cô học trò xinh đẹp tên Hà mời đi ăn tối cùng bạn bè nó. Cảm thấy thật vui và hạnh phúc
Ba và mẹ cũng gọi điện chúc mừng 8/3 con gái. Hôm qua chúc mừng mẹ rồi, nói gửi quà cho mẹ mà vẫn chưa gửi được. Sáng mai phải nhớ ra cổng trường gửi ATM :(
Khởi động là trưa qua đi ăn với LHĐ - bạn đi TS với mình về. 2 anh em ăn buffet và nói chuyện phiếm. Mình nể Đ ở tính nghiêm túc, "ngoan" và giỏi thật sự. Xong rồi anh thả mình về Thái Hà để tìm mua laptop. Loanh quanh luẩn quẩn mấy tiếng đồng hồ rồi cuối cùng quyết định mua Macbook air. Đắt một tí nhưng vừa lòng :)
Rồi bạn qua đón đi ăn sườn cừu nướng, ăn xong bạn hỏi có muốn đi xem phim không. Ôi, lâu rồi không được đi xem phim, thế là mình ừ luôn. hehe. Trưa nay bạn lại đưa về rồi đi ăn cùng. Mai bạn hứa làm xe ôm đưa mình đi mua váy :). Mình cảm thấy vui, cảm ơn bạn nhiều nhiều
Chiều lên lớp, học sinh tặng bó hoa lan rất đẹp. Rồi tối thì cô học trò xinh đẹp tên Hà mời đi ăn tối cùng bạn bè nó. Cảm thấy thật vui và hạnh phúc
Ba và mẹ cũng gọi điện chúc mừng 8/3 con gái. Hôm qua chúc mừng mẹ rồi, nói gửi quà cho mẹ mà vẫn chưa gửi được. Sáng mai phải nhớ ra cổng trường gửi ATM :(
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
Sân si làm gì người ơi!
Mình vẫn chưa sang thăm anh Th được. Cũng không dám gọi điện, đôi khi mình rất vụng về trong việc an ủi và động viên người khác, nhất là trước những nỗi đau mà không cách gì có thể làm nguôi đi được. Mình sợ chạm thêm vào nỗi đau và buồn tủi của anh với gia đình. Dù gì thì 12 năm về trường, cũng là 12 năm biết anh và làm việc cùng anh, cũng có một vài lần anh em không vừa ý nhau, nhưng tựu chung lại thì vẫn bỏ qua và quý trọng nhau, giúp đỡ và ủng hộ nhau trong công việc. Chẳng hiểu là vì sao, mà 2 người đồng nghiệp và là sếp cũ của mình đều mắc bệnh trọng. Ước mong chú và anh đều vượt qua được những đau đớn và bệnh tật, để sống vui khỏe bên gia đình, vợ con được lâu hơn nữa.
Vậy mà, một số người, chỉ ham sân si, chỉ ham bon chen và kèn cựa nhau. Chỉ ham đàn áp nhau và muốn dìm nhau xuống. Cuộc đời ngắn lắm người ơi, tất cả rồi cũng thành hư vô và cát bụi hết. Chức quyền mà làm gì chứ? Địa vị mà làm gì chứ? hằn học với nhau để làm gì chứ?
Điều quan trọng nhất trong cuộc đời này, là được sống vui, sống khỏe, sống có ý nghĩa từng ngày từng giờ. Để luôn thấy mình được yêu quý và tôn trọng, để luôn thấy mình có ý nghĩa với người thân của mình. Và dành thời gian cho những điều mình yêu quý. Quả thật là mình chẳng có thời gian để ghét ai, để sân si với ai. Thẳng thắn góp ý khi không vừa lòng và nếu không hợp nhau thì không care tới cuộc đời nhau. Vậy đi cho nhẹ lòng, phải không?
Hôm qua lên nhà em CVK chơi vì lời hẹn với em từ lâu rồi chưa thực hiện được, ôm theo bạn Cua, trộm vía bạn khá khỏe và không say xe. Bố mẹ em thân thiệt và hiếu khách y như ba mẹ mình. Nên mình có cảm giác gần gũi, thân thiện và ấm áp như về nhà vậy. Đêm qua cũng ngủ khá ngon ở nhà em, tận 10h sáng nay mới tỉnh giấc, hehe. Chiều 2 mẹ con về tới nhà là 5h, bạn Cua đi xe bus như người lớn, xuống xe lên xe cũng như người lớn, mẹ bỗng dưng thấy yêu những chuyến đi ngắn ngắn như vậy quá. Như hồi chị Bống còn nhỏ, 2 mẹ con tha lôi nhau đi khắp nơi. Mong các bạn lớn hơn một chút, để 3 chúng mình tung tăng nhỉ các nàng nhỉ?
À, lên nhà em Khánh lại được em tặng một thỏi son đỏ rất đẹp nữa chứ. Ôi, những món quà nhỏ của bạn bè luôn mang cho mình cảm giác hạnh phúc và sung sướng vô cùng
Sân si với mình không, hỡi người? ;)
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
Chào tháng 3
3 mẹ con chào tháng 3 bằng một trận ngủ mê man, quên giờ đi học. Hic. May mà mẹ vẫn kịp giờ đi họp. Nhưng đi họp thì thêm ức chế, bực bội. Rồi lại thở ra nhè nhẹ. Trời ơi, hơi đâu nói với cái người không bao giờ hiểu và không bao giờ muốn hiểu. MAKENO đi. Thế là đời lại tươi, mình có cần gì đâu chứ? Chẳng cần chức quyền địa vị, chẳng cần bon chen kèn cựa nhau làm gì. Công việc của mình thì mình làm, phận sự của mình thì mình thực hiện. Nhưng đúng là thà sống với người đần còn hơn làm tôi kẻ ngu :(
Thế nhưng ngủ trưa một giấc, dậy vừa luộc bắp bò vừa nghe nhạc, vừa facebook và chuẩn bị lên lớp...quên tiệt cả buồn. Tối cũng lang thang với con gái út, đưa gái lớn đi học cờ vua...Bỗng dưng thấy lòng bình yên lạ. Cuộc đời chẳng có bao lâu mà hững hờ, ai sân si cứ sân si, ai bon chen cứ bon chen. Em đây enjoy cuộc sống của em với các nàng công chúa nhỏ của em, đời thế là vui rồi :)
Mà suốt cả ngày hôm nay cứ nghe đi nghe lại cái bài "Bao giờ biết tương tư" - thấy hay ghê. Ừ, chẳng biết bao giờ mình lại biết "tương tư" :-p
Tháng 3 đốt lửa trời xanh
Để thương câu hát chòng chành
Đợi nhau...
P/s: Đã quyết định unblock một người!
Thế nhưng ngủ trưa một giấc, dậy vừa luộc bắp bò vừa nghe nhạc, vừa facebook và chuẩn bị lên lớp...quên tiệt cả buồn. Tối cũng lang thang với con gái út, đưa gái lớn đi học cờ vua...Bỗng dưng thấy lòng bình yên lạ. Cuộc đời chẳng có bao lâu mà hững hờ, ai sân si cứ sân si, ai bon chen cứ bon chen. Em đây enjoy cuộc sống của em với các nàng công chúa nhỏ của em, đời thế là vui rồi :)
Mà suốt cả ngày hôm nay cứ nghe đi nghe lại cái bài "Bao giờ biết tương tư" - thấy hay ghê. Ừ, chẳng biết bao giờ mình lại biết "tương tư" :-p
Tháng 3 đốt lửa trời xanh
Để thương câu hát chòng chành
Đợi nhau...
P/s: Đã quyết định unblock một người!
Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013
Xem bói
Thật ra thì mình là đứa vô sách vô thần nhất. Chẳng mấy khi tin vào cái gọi là bói toán. Nhưng đầu năm thường hay đi xem, kiểu như giải trí, cũng là để..tò mò :)
Tối nay rủ bé Cẩm Linh đi đến nhà ông Sách. Ông ấy thường xem trong năm có gì xảy ra không? Năm nay ông bảo coi chừng có khăn trắng, rồi hiềm khích với đồng nghiệp, có đồng nghiệp ghen ghét, đố kị, nhưng cũng nói có quý nhân phù trợ. Rồi bảo có thể thay đổi chỗ ở, công việc. Có thể mua đất làm nhà...(quả thật cũng hơi lo cái vụ khăn trắng, sợ nữa :( )
À ha, rồi ổng phán, năm nay có tình yêu đẹp, và nếu mình đồng ý thì sẽ cưới. Buồn cười gần chết. Về kể với em Trinh, em bảo hay quá, đang thèm đi đám cưới đây. Ô hô, mình bảo không, chị chẳng bao giờ nghĩ sẽ cưới nữa, từ ấy không có trong não chị. Rồi mơ màng bảo với em Trinh là bây giờ chị chỉ muốn yêu một người độc thân, nhưng vẫn ai ở nhà đó. Vẫn có trách nhiệm và tình cảm với nhau nhưng không ràng buộc luật pháp, không cần sống cùng nhà. Mình sợ sự phức tạp giữa cha dượng và con gái. Mình sợ cả sự ích kỉ của đàn ông. Rồi đùa, sau này về già, nếu còn độc thân thì dọn về làm hàng xóm của nhau, chiều chiều rủ nhau đi bộ, nghe nhạc, xem phim, đọc sách báo hay bàn luận văn hóa văn nghệ với nhau, nhưng vẫn nhà thằng nào thằng ấy ở, có thể thỉnh thoảng sang thăm nhau, cơ mà vẫn giữ riêng cho nhau khoảng trời riêng tự do :D
Hoho, nghe hài hước nhỉ? Làm gì có chuyện như thế xảy ra? Chỉ có...trên phim thôi :))
À quên còn chưa kể tiếp, ông thầy bói còn bảo để chú giới thiệu cho một người nhé, ông này cũng độc thân, rất là phong độ. Mình hỏi bao tuổi, thì chú bảo sinh năm 1954 thế là con bé giãy lên đành đạch, thôi già quá, cháu không muốn chơi với..bố đâu :)))
Đấy, thể nào ông thầy cũng sẽ lẩm bẩm bảo gái già 2 con rồi còn tinh tướng cho xem, hehe. Em chẳng giàu có, cũng kg xinh đẹp, em cũng chẳng kiêu ngạo nhưng em đầy kiêu hãnh đấy. Bởi vì em luôn biết giá trị tình cảm của mình. Bởi vì em luôn biết trân trọng từng chút cảm xúc của riêng mình. Bởi vì em luôn tin rằng, nếu em yêu một ai đó, là em yêu chân thành, thật lòng và chung thủy - điều đó đáng giá lắm chứ, đúng không?
Em bảo rồi, em không cần đàn ông - mà em cần một tình yêu chân thành :). Và khi chưa có được điều đó, thì em vẫn sống tươi vui và tận hưởng cuộc sống của riêng mình thôi.
À còn nữa chứ, ông thầy còn bảo, bây giờ cũng đang có người thích cháu đấy, nhưng cái người này lạ lắm, họ cũng không nhiệt tình dù họ thích thật, như thể là có cũng được mà không cũng được ấy.
Ôi, thế thì quên tuột đi nhé. Cháu ghét nhất là đàn ông hời hợt và dửng dưng đấy. Làm gì có chuyện yêu cũng được mà không yêu cũng được?
Ơ, nhưng người đó là ai nhỉ? hehe
Tối nay rủ bé Cẩm Linh đi đến nhà ông Sách. Ông ấy thường xem trong năm có gì xảy ra không? Năm nay ông bảo coi chừng có khăn trắng, rồi hiềm khích với đồng nghiệp, có đồng nghiệp ghen ghét, đố kị, nhưng cũng nói có quý nhân phù trợ. Rồi bảo có thể thay đổi chỗ ở, công việc. Có thể mua đất làm nhà...(quả thật cũng hơi lo cái vụ khăn trắng, sợ nữa :( )
À ha, rồi ổng phán, năm nay có tình yêu đẹp, và nếu mình đồng ý thì sẽ cưới. Buồn cười gần chết. Về kể với em Trinh, em bảo hay quá, đang thèm đi đám cưới đây. Ô hô, mình bảo không, chị chẳng bao giờ nghĩ sẽ cưới nữa, từ ấy không có trong não chị. Rồi mơ màng bảo với em Trinh là bây giờ chị chỉ muốn yêu một người độc thân, nhưng vẫn ai ở nhà đó. Vẫn có trách nhiệm và tình cảm với nhau nhưng không ràng buộc luật pháp, không cần sống cùng nhà. Mình sợ sự phức tạp giữa cha dượng và con gái. Mình sợ cả sự ích kỉ của đàn ông. Rồi đùa, sau này về già, nếu còn độc thân thì dọn về làm hàng xóm của nhau, chiều chiều rủ nhau đi bộ, nghe nhạc, xem phim, đọc sách báo hay bàn luận văn hóa văn nghệ với nhau, nhưng vẫn nhà thằng nào thằng ấy ở, có thể thỉnh thoảng sang thăm nhau, cơ mà vẫn giữ riêng cho nhau khoảng trời riêng tự do :D
Hoho, nghe hài hước nhỉ? Làm gì có chuyện như thế xảy ra? Chỉ có...trên phim thôi :))
À quên còn chưa kể tiếp, ông thầy bói còn bảo để chú giới thiệu cho một người nhé, ông này cũng độc thân, rất là phong độ. Mình hỏi bao tuổi, thì chú bảo sinh năm 1954 thế là con bé giãy lên đành đạch, thôi già quá, cháu không muốn chơi với..bố đâu :)))
Đấy, thể nào ông thầy cũng sẽ lẩm bẩm bảo gái già 2 con rồi còn tinh tướng cho xem, hehe. Em chẳng giàu có, cũng kg xinh đẹp, em cũng chẳng kiêu ngạo nhưng em đầy kiêu hãnh đấy. Bởi vì em luôn biết giá trị tình cảm của mình. Bởi vì em luôn biết trân trọng từng chút cảm xúc của riêng mình. Bởi vì em luôn tin rằng, nếu em yêu một ai đó, là em yêu chân thành, thật lòng và chung thủy - điều đó đáng giá lắm chứ, đúng không?
Em bảo rồi, em không cần đàn ông - mà em cần một tình yêu chân thành :). Và khi chưa có được điều đó, thì em vẫn sống tươi vui và tận hưởng cuộc sống của riêng mình thôi.
À còn nữa chứ, ông thầy còn bảo, bây giờ cũng đang có người thích cháu đấy, nhưng cái người này lạ lắm, họ cũng không nhiệt tình dù họ thích thật, như thể là có cũng được mà không cũng được ấy.
Ôi, thế thì quên tuột đi nhé. Cháu ghét nhất là đàn ông hời hợt và dửng dưng đấy. Làm gì có chuyện yêu cũng được mà không yêu cũng được?
Ơ, nhưng người đó là ai nhỉ? hehe
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013
Facebook và...tự kỉ
Từ ngày có facebook, mình rõ ràng là lười viết blog hơn, lười gặp bạn bè, lười giao tiếp trong đời thực hơn, cũng lười cả nói chuyện hơn. Nhưng chăm chỉ viết stt nhảm, rồi like, rồi comment chuyện phiếm...Nhưng quả thật, có những lúc thấy mình sao mà vô vị, sao mà chán ngắt thế, sao mà mệt mỏi thế. Giờ muốn cai facebook, muốn ra ngoài nhiều hơn, gặp gỡ trò chuyện với mọi người nhiều hơn. Nhưng cũng chẳng có thời gian đi chơi, và gặp những người bạn mình kg hợp gu thì cũng chán :)
Thế là, fb lại vẫn là chỗ tìm niềm vui, xả stress duy nhất và tốt nhất, dù đôi khi cũng làm mình stress thêm. Hay nói chuyện với anh T và anh T.A. Anh T thì trùng tên với bạn pilot của mình. Nhiều khi mình cũng giật mình vì đi cùng anh mà tuyệt nhiên không gợi nhớ chút gì về "người xưa" - có lẽ vì cùng họ cùng tên nhưng 2 người là 2 cá tính hoàn toàn khác nhau. Và cũng có thể, người xưa đã không còn chút ảnh hưởng nào tới mình nữa rồi. Mới gặp anh T 2 lần, nhưng cảm giác anh giống một người bạn thân thiết. Có lẽ vì 2 anh em cũng hay nói chuyện với nhau. Đôi khi cũng chạnh lòng tội nghiệp anh sống một mình. May mà mình còn có 2 bạn nhỏ, để cho dù buồn đến đâu hay vui đến mấy cũng nhớ ra chừng đó việc trong ngày, bắt đầu từ 6h30 đến 10h tối. Mình cũng khuôn khổ hơn và không thể bỏ bê bản thân được.
Anh T.A là một người bạn, một người cha mình ngưỡng mộ, nể phục. Một mình anh chăm 4 đứa con rất chu đáo, cẩn thận và vui vẻ. Điều mà hiếm người phụ nữ nào làm được chứ chưa nói gì tới đàn ông. Mình và anh có nhiều điểm chung trong chăm sóc nuôi dạy con nên 2 anh em nói chuyện rất vui.
Có người đã nói với mình, cẩn thận với những mối quan hệ ảo, trên fb đấy nhé. Mình không nghĩ vậy, fb của mình gần 5000 friends. Mình chỉ có một số ít là những người bạn thật, trong đó có cả học trò, cả đồng nghiệp...Còn hầu hết là bạn "ảo" - và trong số bạn này, cũng chỉ có một số rất ít từ bạn fb mà trở thành bạn thật. Mình nghĩ, fb chỉ là phương tiện để chúng ta gặp nhau và trở thành bạn của nhau. Còn ảo hay thật, là do thái độ kết bạn của mỗi người. Sự chân thành thì không có khái niệm "ảo", đúng không? Còn những người, những kẻ lợi dụng facebook để lừa đảo kể cả lừa tình hay lừa tiền thì đó là những người mình chẳng bao giờ coi là bạn. Cho dù họ trong friendlist của mình đi nữa. Bởi vì, các cụ có câu rồi "Gieo nhân gì sẽ gặt quả nấy" - Nếu bạn "gieo" sự dối lừa, bạn sẽ gặp chính dối lừa mà thôi. Mình vẫn tin rằng, những người mình đã chọn là bạn - là em, dù là facebook hay đời thực thì cũng luôn dành cho nhau một chữ chân thành!
Thế là, fb lại vẫn là chỗ tìm niềm vui, xả stress duy nhất và tốt nhất, dù đôi khi cũng làm mình stress thêm. Hay nói chuyện với anh T và anh T.A. Anh T thì trùng tên với bạn pilot của mình. Nhiều khi mình cũng giật mình vì đi cùng anh mà tuyệt nhiên không gợi nhớ chút gì về "người xưa" - có lẽ vì cùng họ cùng tên nhưng 2 người là 2 cá tính hoàn toàn khác nhau. Và cũng có thể, người xưa đã không còn chút ảnh hưởng nào tới mình nữa rồi. Mới gặp anh T 2 lần, nhưng cảm giác anh giống một người bạn thân thiết. Có lẽ vì 2 anh em cũng hay nói chuyện với nhau. Đôi khi cũng chạnh lòng tội nghiệp anh sống một mình. May mà mình còn có 2 bạn nhỏ, để cho dù buồn đến đâu hay vui đến mấy cũng nhớ ra chừng đó việc trong ngày, bắt đầu từ 6h30 đến 10h tối. Mình cũng khuôn khổ hơn và không thể bỏ bê bản thân được.
Anh T.A là một người bạn, một người cha mình ngưỡng mộ, nể phục. Một mình anh chăm 4 đứa con rất chu đáo, cẩn thận và vui vẻ. Điều mà hiếm người phụ nữ nào làm được chứ chưa nói gì tới đàn ông. Mình và anh có nhiều điểm chung trong chăm sóc nuôi dạy con nên 2 anh em nói chuyện rất vui.
Có người đã nói với mình, cẩn thận với những mối quan hệ ảo, trên fb đấy nhé. Mình không nghĩ vậy, fb của mình gần 5000 friends. Mình chỉ có một số ít là những người bạn thật, trong đó có cả học trò, cả đồng nghiệp...Còn hầu hết là bạn "ảo" - và trong số bạn này, cũng chỉ có một số rất ít từ bạn fb mà trở thành bạn thật. Mình nghĩ, fb chỉ là phương tiện để chúng ta gặp nhau và trở thành bạn của nhau. Còn ảo hay thật, là do thái độ kết bạn của mỗi người. Sự chân thành thì không có khái niệm "ảo", đúng không? Còn những người, những kẻ lợi dụng facebook để lừa đảo kể cả lừa tình hay lừa tiền thì đó là những người mình chẳng bao giờ coi là bạn. Cho dù họ trong friendlist của mình đi nữa. Bởi vì, các cụ có câu rồi "Gieo nhân gì sẽ gặt quả nấy" - Nếu bạn "gieo" sự dối lừa, bạn sẽ gặp chính dối lừa mà thôi. Mình vẫn tin rằng, những người mình đã chọn là bạn - là em, dù là facebook hay đời thực thì cũng luôn dành cho nhau một chữ chân thành!
Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013
Vì những tin yêu
Lâu lâu, mình lại nhận được PM chia sẻ, tâm sự của các em gái. Những dòng sẻ chia đủ để mình có thể viết những truyện ngắn về tình yêu, về cuộc đời của mỗi người (nhưng quả thật là lười và không có thời gian nữa).
Mà cũng chẳng hiểu sao, mình lại được nhiều em gái tin tưởng và chia sẻ, dù đó là những đứa em đã gặp mặt, đã thân thiết hay chưa từng gặp gỡ. Hôm qua có một em PM như vậy:
Em chào chị! E biết chị qua những trang face, và luôn dõi theo face của chị! Em thấy khâm phục chị khi 1 mình nuôi 2 con nhỏ, mà vẫn luôn lạc quan yêu đời. Em cũng là một người mẹ đơn thân khi đã quyết định ly hôn được gần 1 năm nay. Đọc những dòng status của chị đều rất ý nghĩa, em đang buồn nhiều chuyện tình cảm, muốn vượt qua, muốn mạnh mẽ như chị, nhưng em chưa làm được, để quên đi 1 người, phải mất bao nhiêu time hả chị, và phải làm sao để ko ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ?
Mình đã reply cho em như thế này:
Em lại bảo:
Em có 1 thói quen xấu, là mỗi lần buồn, thì cũng hay đi shopping, đi spa- khá là tốn xiền , nhiều lúc lại muốn bỏ đi đâu đó thật xa để tạm quên thực tại, để muốn mình có time kiểm điểm lại bản thân, nhưng lại vẫn còn vướng bận con nhỏ, vì công việc, cơm áo gạo tiền... nên chưa làm được những gì mình muốn... em cũng hy vọng time sẽ làm cho e được mạnh mẽ như chị, có lẽ e cũng có 1 phần tính cách giống chị, tự ái cao và độc lập... nên có thể vì thế e cũng khổ tâm trong chuyện tình cảm... em rất vui vì những lời tâm sự của chị, và cũng cám ơn chị rất nhiều, e mong được tiếp tục làm người em, người bạn của chị!
Thật ra thì, con người mà, có ai không buồn - đau? ở mỗi khoảnh khắc cuộc đời, bạn sẽ luôn có được niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc lẫn đau khổ. Hôm trước nói chuyện với anh T.A, 2 anh em gật gù công nhận rằng, người bạn thân thiết nhất của mỗi người chính là nỗi cô đơn, cho dù bạn có ai đó đi bên đời, bạn vẫn luôn có khoảnh khắc cô đơn thật sự. Vấn đề là bạn sẽ tiếp nhận và đi qua nó như thế nào thôi. Mình cũng có lúc buồn tới đông cứng cả người, nhưng mình thường lặng lẽ đi qua nỗi buồn đó. Có đôi khi kiếm một người bạn nói chuyện bông đùa, chuyện phiếm. Có đôi khi chỉ ngồi lặng một mình...Nhưng hơn cả, mình luôn có cái nhìn lạc quan và nhẹ nhõm với mọi chuyện. Cho dù tệ đến như thế nào. Có lẽ vì thế, mình nhanh cân bằng lại chính mình hơn.
Mình đang rất yêu khoảng thời gian này của mình, của 3 mẹ con. Khi trong lòng thật bình yên, trái tim thật bình lặng. Bữa em Đ bảo, mắt chị buồn, nhưng mắt chị hết buồn khi chị không còn yêu...Ôi, cuộc đời này còn bao nhiêu điều để yêu, làm sao bảo chị không còn yêu được nhỉ? :-P
Quả thật bây giờ, mình luôn bị mâu thuẫn trong lòng, nửa sợ hãi, nửa chờ mong một tình yêu. Nhưng phần sợ hãi có lẽ nhiều hơn. Đôi lúc cũng mong, có một người bạn - để sẻ chia với nhau những vui buồn, để có thể cùng nhau đi đến những nơi cùng thích, để có thể ngồi ven đường uống trà đá hay ra biển những đêm đông, chiều hè, cùng nhau lên núi, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau....Một người bạn như thế, hẳn sẽ phải có nhiều điểm tương đồng nhau, đồng cảm và thấu hiểu nhau...Và mỗi người vẫn có khoảng tự do riêng mà không bị ràng buộc. Khó nhỉ? Đàn ông thường ích kỉ, đàn bà thường kì vọng...
Nhưng, thà chờ đến hết đời này, để có một người bạn như thế, còn hơn là phải "gá tạm" vào đời nhau với một người nào đó mà không đủ nhạy cảm, chẳng đủ tinh tế, chẳng đủ thương yêu và chân thành... Mình luôn thích những người đàn ông mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết và cũng tinh tế, tình cảm...Chẳng thích bất cứ điều gì nửa vời.
Nhưng kệ đi, vì cuộc đời là những tin yêu - Hãy cứ tin, rồi tình yêu sẽ tới. Đôi khi sẽ tới vào một lúc nào đó bất ngờ nhất :)
Mà cũng chẳng hiểu sao, mình lại được nhiều em gái tin tưởng và chia sẻ, dù đó là những đứa em đã gặp mặt, đã thân thiết hay chưa từng gặp gỡ. Hôm qua có một em PM như vậy:
Em chào chị! E biết chị qua những trang face, và luôn dõi theo face của chị! Em thấy khâm phục chị khi 1 mình nuôi 2 con nhỏ, mà vẫn luôn lạc quan yêu đời. Em cũng là một người mẹ đơn thân khi đã quyết định ly hôn được gần 1 năm nay. Đọc những dòng status của chị đều rất ý nghĩa, em đang buồn nhiều chuyện tình cảm, muốn vượt qua, muốn mạnh mẽ như chị, nhưng em chưa làm được, để quên đi 1 người, phải mất bao nhiêu time hả chị, và phải làm sao để ko ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ?
Mình đã reply cho em như thế này:
- Hi em, cảm ơn em đã luôn dõi theo chị và cuộc sống của 3 mẹ con chị. Thật ra chị cũng là người rất tình cảm, rất yếu đuối nhưng kg bao giờ cho phép mình gục ngã trước bất kì điều gì, nhất là trước đàn ông. Có lẽ điều này cũng một phần do cá tính của chị nữa, do cái tính tự ái và tự trọng quá lớn trong chị, cũng có thể do cả sự độc lập của chị
- Chúng mình sẽ không thể quên được người nào mình đã từng yêu đâu em ạ, chỉ là đừng để nó ảnh hưởng quá nhiều tới hiện tại, và đừng bi lụy vì nó. Thời gian là liều thuốc màu nhiệm, giống như một cốc nước nóng sẽ nguội dần thôi em à. Khi buồn, hãy cứ kệ cho mình thật buồn, nhưng sau nỗi buồn đó, nhìn cuộc sống lạc quan hơn. Khi đó, chị chỉ nghĩ làm thế nào chăm sóc bản thân mình tốt nhất, ăn đủ, ngủ đủ, spa và đi chơi với con, với bạn bè, vùi mình vào công việc....Có rất nhiều điều khiến mình có thể đi qua những nỗi buồn, em à
Đôi khi, cũng vẫn nên ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, để chúng mình sẽ sống ý nghĩa hơn, right?
Chúc em sẽ mạnh mẽ hơn, nghị lực hơn và yêu đời hơn, đặc biệt là phải yêu mình hơn nhé >:D<
Em lại bảo:
Em có 1 thói quen xấu, là mỗi lần buồn, thì cũng hay đi shopping, đi spa- khá là tốn xiền , nhiều lúc lại muốn bỏ đi đâu đó thật xa để tạm quên thực tại, để muốn mình có time kiểm điểm lại bản thân, nhưng lại vẫn còn vướng bận con nhỏ, vì công việc, cơm áo gạo tiền... nên chưa làm được những gì mình muốn... em cũng hy vọng time sẽ làm cho e được mạnh mẽ như chị, có lẽ e cũng có 1 phần tính cách giống chị, tự ái cao và độc lập... nên có thể vì thế e cũng khổ tâm trong chuyện tình cảm... em rất vui vì những lời tâm sự của chị, và cũng cám ơn chị rất nhiều, e mong được tiếp tục làm người em, người bạn của chị!
Thật ra thì, con người mà, có ai không buồn - đau? ở mỗi khoảnh khắc cuộc đời, bạn sẽ luôn có được niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc lẫn đau khổ. Hôm trước nói chuyện với anh T.A, 2 anh em gật gù công nhận rằng, người bạn thân thiết nhất của mỗi người chính là nỗi cô đơn, cho dù bạn có ai đó đi bên đời, bạn vẫn luôn có khoảnh khắc cô đơn thật sự. Vấn đề là bạn sẽ tiếp nhận và đi qua nó như thế nào thôi. Mình cũng có lúc buồn tới đông cứng cả người, nhưng mình thường lặng lẽ đi qua nỗi buồn đó. Có đôi khi kiếm một người bạn nói chuyện bông đùa, chuyện phiếm. Có đôi khi chỉ ngồi lặng một mình...Nhưng hơn cả, mình luôn có cái nhìn lạc quan và nhẹ nhõm với mọi chuyện. Cho dù tệ đến như thế nào. Có lẽ vì thế, mình nhanh cân bằng lại chính mình hơn.
Mình đang rất yêu khoảng thời gian này của mình, của 3 mẹ con. Khi trong lòng thật bình yên, trái tim thật bình lặng. Bữa em Đ bảo, mắt chị buồn, nhưng mắt chị hết buồn khi chị không còn yêu...Ôi, cuộc đời này còn bao nhiêu điều để yêu, làm sao bảo chị không còn yêu được nhỉ? :-P
Quả thật bây giờ, mình luôn bị mâu thuẫn trong lòng, nửa sợ hãi, nửa chờ mong một tình yêu. Nhưng phần sợ hãi có lẽ nhiều hơn. Đôi lúc cũng mong, có một người bạn - để sẻ chia với nhau những vui buồn, để có thể cùng nhau đi đến những nơi cùng thích, để có thể ngồi ven đường uống trà đá hay ra biển những đêm đông, chiều hè, cùng nhau lên núi, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau....Một người bạn như thế, hẳn sẽ phải có nhiều điểm tương đồng nhau, đồng cảm và thấu hiểu nhau...Và mỗi người vẫn có khoảng tự do riêng mà không bị ràng buộc. Khó nhỉ? Đàn ông thường ích kỉ, đàn bà thường kì vọng...
Nhưng, thà chờ đến hết đời này, để có một người bạn như thế, còn hơn là phải "gá tạm" vào đời nhau với một người nào đó mà không đủ nhạy cảm, chẳng đủ tinh tế, chẳng đủ thương yêu và chân thành... Mình luôn thích những người đàn ông mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết và cũng tinh tế, tình cảm...Chẳng thích bất cứ điều gì nửa vời.
Nhưng kệ đi, vì cuộc đời là những tin yêu - Hãy cứ tin, rồi tình yêu sẽ tới. Đôi khi sẽ tới vào một lúc nào đó bất ngờ nhất :)
Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013
Nghẹn lòng
Tối nay sang thăm chú. Chú vừa đi mổ về, người gầy xọp hẳn đi. Nhìn chú mà thương quá, nghẹn lòng vô cùng. Cô chú đã như là cha mẹ thứ 2 của mình. Từ những ngày đầu tập tễnh về trường, từ những bỡ ngỡ, những vụng dại và vô vàn khó khăn vất vả...Cô chú đã luôn ở bên cạnh, luôn chia sẻ và động viên. Cô chú luôn mở rộng vòng tay với 3 mẹ con mình. Mình cảm nhận được cô chú thương yêu mình thật sự. Cũng là tuổi rồng, cô bảo nhìn mình bây giờ cô thấy hình ảnh của cô hồi xưa. Nhưng cô không khổ như thế, không vất vả như thế. Cô thấy cái tính thật thà, thẳng thắn và dễ bị hàm oan, dễ bị thiệt thòi của mình giống cô hồi trẻ. Cô bảo mình quá mạnh mẽ và kiên cường. Đôi khi mình cũng chẳng nghĩ được thế, thật sự là vẫn thấy mình rất yếu đuối, rất dễ rơi nước mắt, rất...mong manh. Nhưng dù thế nào, mình luôn ý thức được việc PHẢI làm. Và vì thế giữ được nước mắt trôi ngược vào trong. Và vì thế, mọi người chỉ luôn nhìn thấy mình vui vẻ.
Đôi khi mình tự hỏi, tại sao những người tốt như cô chú, sống hạnh phúc với nhau như thế. Con cái ngoan ngoãn thành đạt như thế...Lại gặp bất hạnh? Lại sớm phải lìa xa? Và rồi mình tự hỏi, khi nào đến lượt mình? Ngày nào mình kg còn được thức giấc?
Vậy nên, còn được nhìn thấy mặt trời ngày nào, mình luôn tự nhủ sẽ sống thật với lòng mình. Sẽ sống chân thành và cố gắng giúp được ai gì thì giúp.
Sao vẫn thấy nghẹn lòng, khi nghĩ đến chú :(
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
Vì cuộc đời là những tình thân
Hôm nay xóm "nhà lá" tổ chức tất niên. Có lẽ lần này là đông đủ nhất, thiếu nhà em Quang vì 2 vợ chồng về quê, nhà em Hưng vì em bé còn bé không được ông bà nội "cấp phép" - hic. Hi vọng là lần sau sẽ đông đủ hơn. Ban đầu mọi người cứ bàn là đi quán, nhưng mình nói làm ở nhà vừa sạch sẽ, vừa ngon lại vừa vui. Thế là mình thành chủ xị. Lên thực đơn và đi chợ, đứng bếp. Mấy chị em cùng nhau chuẩn bị, rửa rau, chặt gà...vui ơi là vui í. Mình rất thích những lần tụ tập ăn uống như vậy, thấy thân thiết với nhau nhiều hơn và gắn bó với nhau hơn.
Trong cuộc đời dài rộng này, suy cho cùng thì còn gì ở lại với ta hơn là những tình thân? Bởi vậy nên trong cuộc sống thường nhật, khi có thể giúp ai được điều gì là mình luôn hết lòng. Có lẽ vì thế nên mình được nhiều người yêu mến. Các em ở cùng khu tập thể cũng quý mình như một người chị, và mình coi các em như trong một gia đình. Có những chuyện vui buồn có thể chia sẻ với nhau, có miếng ngon để chia cho nhau. Các con chơi với nhau gắn bó và thân thiết.
Đôi khi nghĩ, ở tập thể cái căn phòng bé tí chật chội này cũng oải, nhưng bù lại, có những thứ mà ở ngoài chưa chắc có được, đó là sự an toàn, là dân trí cho các con..và hơn cả là tình thân thiết của đồng nghiệp với nhau. Mà, nếu không ở gần, thì chỉ đơn thuần là đồng nghiệp mà thôi.
Trước giờ, mình là đứa vốn coi nhẹ vật chất, coi nhẹ tiền tài, danh vọng. Điều mình coi trọng nhất, đó là cái TÌNH con người dành cho nhau. Suy cho cùng, tiền tài vật chất danh vọng là những thứ hư vô, phù phiếm nhất (dù nó rất quan trọng trong cuộc sống, nhưng không bao giờ mình để nó điều khiển và chi phối mình). Cũng có khi bị nói rằng như thế là khổ, là thiệt...Mình nghĩ cái thiệt thòi, cái khổ cũng là tùy suy nghĩ và quan niệm của mỗi người nữa. Mình thấy mình hạnh phúc, khi mình được sống thật là mình. Vậy thôi
Cuộc đời này, là những tình thân...
Mình yêu những tình thân quanh mình. Yêu những người bạn chân thành, yêu những đứa em đồng nghiệp. Yêu bọn trẻ con và yêu cuộc sống mình đang có.
Vì vẫn luôn tin rằng, sẽ có người hiểu và trân trọng con người mình
Trong cuộc đời dài rộng này, suy cho cùng thì còn gì ở lại với ta hơn là những tình thân? Bởi vậy nên trong cuộc sống thường nhật, khi có thể giúp ai được điều gì là mình luôn hết lòng. Có lẽ vì thế nên mình được nhiều người yêu mến. Các em ở cùng khu tập thể cũng quý mình như một người chị, và mình coi các em như trong một gia đình. Có những chuyện vui buồn có thể chia sẻ với nhau, có miếng ngon để chia cho nhau. Các con chơi với nhau gắn bó và thân thiết.
Đôi khi nghĩ, ở tập thể cái căn phòng bé tí chật chội này cũng oải, nhưng bù lại, có những thứ mà ở ngoài chưa chắc có được, đó là sự an toàn, là dân trí cho các con..và hơn cả là tình thân thiết của đồng nghiệp với nhau. Mà, nếu không ở gần, thì chỉ đơn thuần là đồng nghiệp mà thôi.
Trước giờ, mình là đứa vốn coi nhẹ vật chất, coi nhẹ tiền tài, danh vọng. Điều mình coi trọng nhất, đó là cái TÌNH con người dành cho nhau. Suy cho cùng, tiền tài vật chất danh vọng là những thứ hư vô, phù phiếm nhất (dù nó rất quan trọng trong cuộc sống, nhưng không bao giờ mình để nó điều khiển và chi phối mình). Cũng có khi bị nói rằng như thế là khổ, là thiệt...Mình nghĩ cái thiệt thòi, cái khổ cũng là tùy suy nghĩ và quan niệm của mỗi người nữa. Mình thấy mình hạnh phúc, khi mình được sống thật là mình. Vậy thôi
Cuộc đời này, là những tình thân...
Mình yêu những tình thân quanh mình. Yêu những người bạn chân thành, yêu những đứa em đồng nghiệp. Yêu bọn trẻ con và yêu cuộc sống mình đang có.
Vì vẫn luôn tin rằng, sẽ có người hiểu và trân trọng con người mình
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



