Chiều nghiêng
Vỡ
Cuộc tình buồn
Phố hoang hoải phố
Nắng vừa
lặng câm
Đêm nghiêng một nỗi nhớ thầm
Vu vơ
Như thể mùa xuân về rồi
Đông còn giá buốt người ơi
Mắt
Môi
Tim
Lạnh
Một đời chênh vênh
Đời nghiêng
Trên thác
Dưới ghềnh
Sông qua sông
Bớt gập ghềnh đời nhau
Tay mình mình chạm nỗi đau
Tim mình mình chạm đêm sâu
Một mình
Ngủ đi con mắt của đêm...
1:00am 7/11/2013
Dành riêng cho anh, người em yêu ơi
Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
Đợi
Đợi người
Cạn một chiều đông
Thương em má thắm môi hồng
Nhạt phai
Đợi người qua dấu tình dài
Chung chiêng sợi nhớ
Nối dài lời yêu
Đợi người năm tháng tiêu điều
Phải lòng đốt lửa giữa chiều bão giông?
Đợi người
Cuối một bến sông
Lênh đênh tình lỡ
Đo lòng biển sâu?
Thương em môi mắt nát nhàu
Chờ người
Về những ngày sau
Héo gầy
Thương em
Lá đổ chân mây
Thương em
Thương một đời dài
Chờ ai...
22:30 - 05.11.2013
Cạn một chiều đông
Thương em má thắm môi hồng
Nhạt phai
Đợi người qua dấu tình dài
Chung chiêng sợi nhớ
Nối dài lời yêu
Đợi người năm tháng tiêu điều
Phải lòng đốt lửa giữa chiều bão giông?
Đợi người
Cuối một bến sông
Lênh đênh tình lỡ
Đo lòng biển sâu?
Thương em môi mắt nát nhàu
Chờ người
Về những ngày sau
Héo gầy
Thương em
Lá đổ chân mây
Thương em
Thương một đời dài
Chờ ai...
22:30 - 05.11.2013
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013
Chuyện ngón tay
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết nhớ anh
Những đêm dài thao thức
Nỗi nhớ lên môi mềm
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết thương anh
Vai người bao gánh nặng
Trĩu trong bóng chiều tàn
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết giận hờn?
Để được anh dành dỗ
Để được thấy yêu hơn
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết hờn ghen
Chờ đan ngón tay anh...Để trái tim chỉ đủ
Chứa anh- cho riêng mình
Em- mười ngón tay xinh
Ngón nào thương-giận-nhớ
Yêu anh - từng hơi thở
Mười ngón tay đợi chờ
Cho anh đấy người ơi
Cả trong mơ và thực
Mười ngón tay thao thức
Chờ đan ngón tay anh
Ngón nào biết nhớ anh
Những đêm dài thao thức
Nỗi nhớ lên môi mềm
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết thương anh
Vai người bao gánh nặng
Trĩu trong bóng chiều tàn
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết giận hờn?
Để được anh dành dỗ
Để được thấy yêu hơn
Em xoè tay đếm ngón
Ngón nào biết hờn ghen
Chờ đan ngón tay anh...Để trái tim chỉ đủ
Chứa anh- cho riêng mình
Em- mười ngón tay xinh
Ngón nào thương-giận-nhớ
Yêu anh - từng hơi thở
Mười ngón tay đợi chờ
Cho anh đấy người ơi
Cả trong mơ và thực
Mười ngón tay thao thức
Chờ đan ngón tay anh
Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013
Mùa đông về rồi phải không anh?
Mùa đông đã về trên phố phải không anh?
Những cây bàng xác xơ trụi lá
Cây buồn điều chi mà sầu vương đến lạ
Gió khe khẽ thở dài trong tóc em bay
Phải mùa đông nên em lạnh đôi tay?
Hay vì nhớ mà ngón gầy ngơ ngác?
Đêm nghiêng buồn rơi trên nốt nhạc
Ai thả mộng mơ trên phím dương cầm
Gió mùa về- như gửi một thanh âm
Trong ánh mắt em một nỗi buồn diệu vợi
Phố trở mình- như thay áo mới
Áo mùa đông bảng lảng sương mờ
Em giấu mình vào những câu thơ
Thôi tha thiết những ngày tháng cũ
Thôi hoài vọng những đêm không ngủ
Yêu dấu nào rồi cũng hoá lạ xa
Cứ đợi chờ đi em rồi đông cũng sẽ qua
Cây cựa mình đâm chồi nảy lộc mới
Em sẽ thôi thảng mình tự hỏi
Người vô tâm hay quá đỗi vô tình?!!!
Em chẳng đợi chờ thì ngày cũng bình minh
Dù không có mặt trời thì vẫn là ngày mới
Cây bàng trên phố kia có ai nhớ được tuổi
Bao cặp đã chia tay- bao người đến hẹn hò?
Anh nào đâu biết cây cũng ngác ngơ
Lá lau nước mắt em khi anh quay gót
Những đắng cay bỗng hoá lời dịu ngọt
Em tự ru mình trên nửa đoạn đường sau
Về đi anh, kẻo trời đang tối mau
Nhớ quàng khăn vì trời trở gió
Em chẳng trách cứ đâu khi mình không duyên nợ
Mùa đông đến rồi, nhớ mặc ấm nhé anh
2:24am 20/10/1013
Những cây bàng xác xơ trụi lá
Cây buồn điều chi mà sầu vương đến lạ
Gió khe khẽ thở dài trong tóc em bay
Phải mùa đông nên em lạnh đôi tay?
Hay vì nhớ mà ngón gầy ngơ ngác?
Đêm nghiêng buồn rơi trên nốt nhạc
Ai thả mộng mơ trên phím dương cầm
Gió mùa về- như gửi một thanh âm
Trong ánh mắt em một nỗi buồn diệu vợi
Phố trở mình- như thay áo mới
Áo mùa đông bảng lảng sương mờ
Em giấu mình vào những câu thơ
Thôi tha thiết những ngày tháng cũ
Thôi hoài vọng những đêm không ngủ
Yêu dấu nào rồi cũng hoá lạ xa
Cứ đợi chờ đi em rồi đông cũng sẽ qua
Cây cựa mình đâm chồi nảy lộc mới
Em sẽ thôi thảng mình tự hỏi
Người vô tâm hay quá đỗi vô tình?!!!
Em chẳng đợi chờ thì ngày cũng bình minh
Dù không có mặt trời thì vẫn là ngày mới
Cây bàng trên phố kia có ai nhớ được tuổi
Bao cặp đã chia tay- bao người đến hẹn hò?
Anh nào đâu biết cây cũng ngác ngơ
Lá lau nước mắt em khi anh quay gót
Những đắng cay bỗng hoá lời dịu ngọt
Em tự ru mình trên nửa đoạn đường sau
Về đi anh, kẻo trời đang tối mau
Nhớ quàng khăn vì trời trở gió
Em chẳng trách cứ đâu khi mình không duyên nợ
Mùa đông đến rồi, nhớ mặc ấm nhé anh
2:24am 20/10/1013
Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013
Tháng 10 chờ em
Đánh thức em nhé khi tháng 9 qua rồi
Bằng nụ hôn vẫn nồng nàn hoa sữa
Nắng đã bớt hanh hao ngoài ô cửa
Người sẽ về để tay nắm bàn tay
Em đếm thời gian lặng lẽ tháng-ngày
Tháng 10 có điều gì đợi em trước ngõ?
Giọt sương sớm dịu dàng trên lá cỏ
Như là giọt nước mắt hờn ghen
Có điều gì như lạ như quen
Tháng 10 chờ em- cơn gió mùa đầu đông hiu hắt
Anh có về kịp đặt môi lên dòng nước mắt
Nhớ thương anh bỗng hoá tủi hờn
Em tự nhủ lòng còn gì tha thiết hơn
Tháng 9 đi qua như một vệt nắng
Đọng trong tim em một nỗi nhớ thầm lặng
Chẳng cần chi một lời hứa, hẹn thề
Tháng 10 chờ em ở phía cơn mê...
Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013
Đêm
Đêm dài bằng nào hả anh?
Có dài như là nỗi nhớ?
Có dài như là hơi thở?
Em nghiêng tóc giấu sợi buồn
Đêm dài bằng nào hả anh?
Có dài như là nước mắt?
Buồn-vui gì em cũng khóc
Nhưng mà thương nhớ nhiều hơn
Đêm dài bằng nào anh nhỉ?
Dài như môi mắt nhớ nhau?
Hay là một ngày vắng bóng
Tim mình khe khẽ nhói đau....
2h sáng 28/9/2013
Có dài như là nỗi nhớ?
Có dài như là hơi thở?
Em nghiêng tóc giấu sợi buồn
Đêm dài bằng nào hả anh?
Có dài như là nước mắt?
Buồn-vui gì em cũng khóc
Nhưng mà thương nhớ nhiều hơn
Đêm dài bằng nào anh nhỉ?
Dài như môi mắt nhớ nhau?
Hay là một ngày vắng bóng
Tim mình khe khẽ nhói đau....
2h sáng 28/9/2013
Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013
what's love?
Thỉnh thoảng, có những lúc mình cũng ngẩn ra tự hỏi câu đó. Dù cũng đi qua vài cuộc tình, nhưng rồi vẫn chẳng định nghĩa nổi thế nào là yêu?
ừ, làm gì có cái "định nghĩa" chuẩn mực nào cho tình yêu nhỉ? Mỗi người sẽ có một cảm xúc khác, một nhân sinh quan khác nhau và vì thế họ cũng có những cung bậc cảm xúc khác nhau...
Có người nghĩ rằng yêu là phải ở bên cạnh nhau 24/24, là phải "kiểm soát" nhau từng bước chân, từng mối quan hệ...Yêu là phải tặng nhau quà hàng hiệu, là phải đi ăn nhà hàng, là phải tặng 1000 bông hồng đỏ thắm, là phải đứng trước quảng trường với 999 ngọn nến và hét lên "Anh yêu em"....Uh, thì có hàng ngàn cách bày tỏ tình yêu cũng như hàng ngàn sắc thái tình yêu...
Nhưng dường như, với mình, tình yêu giản dị hơn thế. Yêu là có một người phải biết chạm vào trái tim mình, làm nó rung cảm đã. Làm nó lay động đã. Và, là có một người đủ hiểu, đủ cảm thông, đủ chia sẻ mọi vui buồn cũng như khó khăn vất vả. Nước mắt cũng như nụ cười...Là chỉ cần nhìn thấy họ bình yên, nhìn thấy họ tươi vui hạnh phúc là cũng đủ len lỏi trong mình một niềm vui...Là dù ở cách xa nhau, chẳng thể gặp mặt hay trò chuyện, nhưng chỉ cần nhìn họ làm việc qua facetime, trong lòng cũng dâng lên một cảm xúc khó tả, cái cảm giác họ luôn cần có mình, mọi nơi mọi lúc, họ luôn muốn có mình ở bên....nó thật sự lay động trái tim...
Và, yêu, là mong muốn được chia sẻ với nhau những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày, là được lê la vỉa hè trà đá cùng nhau ngắm phố phường. Là những ngày nghỉ nằm gối đầu lên nhau tỉ tê chuyện trò, là mỗi buổi chiều nấu cho nhau một bữa ăn ấm áp, là nhìn sâu vào mắt nhau mà chẳng cần nói lời nào cũng đủ hiểu được nhịp đập trái tim nhau...
Và hơn cả, yêu - có lẽ là cảm giác gắn bó, là cảm giác được sẻ chia, được chạm vào từng tế bào của nhau
Chẳng cần biết anh là ai, chẳng cần biết anh từ đâu....Hình như có lời bài hát như vậy rồi. Sẽ không phải là ở bên nhau hàng ngày, không phải là trò chuyện mỗi tối...nhưng trái tim, chắc chắn chẳng thể nào xoá được hình ảnh người đó dù chỉ 1s thôi...
Nhưng, yêu chỉ là cảm xúc của trái tim, thương là tận sâu đáy lòng. Nếu trong tình yêu không có tình thương, thì cái cảm xúc đó cũng dễ đi qua nhanh chóng. Trong tình thương không có tình yêu, thì đó chỉ là sự thương hại, miễn cưỡng mà không thể nào có đươcj cảm xúc thăng hoa với nhau...
Mình vẫn muốn yêu thương và cũng được thương yêu trở lại, để luôn cảm thấy gắn bó với nhau, cần nhau và thương nhau đến muốn chia sớt mọi vui buồn...
Người hỡi, dù anh ở đâu, và anh là ai...Em cũng cảm thấy hạnh phúc, vì anh đã chạm được vào trái tim mình
ừ, làm gì có cái "định nghĩa" chuẩn mực nào cho tình yêu nhỉ? Mỗi người sẽ có một cảm xúc khác, một nhân sinh quan khác nhau và vì thế họ cũng có những cung bậc cảm xúc khác nhau...
Có người nghĩ rằng yêu là phải ở bên cạnh nhau 24/24, là phải "kiểm soát" nhau từng bước chân, từng mối quan hệ...Yêu là phải tặng nhau quà hàng hiệu, là phải đi ăn nhà hàng, là phải tặng 1000 bông hồng đỏ thắm, là phải đứng trước quảng trường với 999 ngọn nến và hét lên "Anh yêu em"....Uh, thì có hàng ngàn cách bày tỏ tình yêu cũng như hàng ngàn sắc thái tình yêu...
Nhưng dường như, với mình, tình yêu giản dị hơn thế. Yêu là có một người phải biết chạm vào trái tim mình, làm nó rung cảm đã. Làm nó lay động đã. Và, là có một người đủ hiểu, đủ cảm thông, đủ chia sẻ mọi vui buồn cũng như khó khăn vất vả. Nước mắt cũng như nụ cười...Là chỉ cần nhìn thấy họ bình yên, nhìn thấy họ tươi vui hạnh phúc là cũng đủ len lỏi trong mình một niềm vui...Là dù ở cách xa nhau, chẳng thể gặp mặt hay trò chuyện, nhưng chỉ cần nhìn họ làm việc qua facetime, trong lòng cũng dâng lên một cảm xúc khó tả, cái cảm giác họ luôn cần có mình, mọi nơi mọi lúc, họ luôn muốn có mình ở bên....nó thật sự lay động trái tim...
Và, yêu, là mong muốn được chia sẻ với nhau những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày, là được lê la vỉa hè trà đá cùng nhau ngắm phố phường. Là những ngày nghỉ nằm gối đầu lên nhau tỉ tê chuyện trò, là mỗi buổi chiều nấu cho nhau một bữa ăn ấm áp, là nhìn sâu vào mắt nhau mà chẳng cần nói lời nào cũng đủ hiểu được nhịp đập trái tim nhau...
Và hơn cả, yêu - có lẽ là cảm giác gắn bó, là cảm giác được sẻ chia, được chạm vào từng tế bào của nhau
Chẳng cần biết anh là ai, chẳng cần biết anh từ đâu....Hình như có lời bài hát như vậy rồi. Sẽ không phải là ở bên nhau hàng ngày, không phải là trò chuyện mỗi tối...nhưng trái tim, chắc chắn chẳng thể nào xoá được hình ảnh người đó dù chỉ 1s thôi...
Nhưng, yêu chỉ là cảm xúc của trái tim, thương là tận sâu đáy lòng. Nếu trong tình yêu không có tình thương, thì cái cảm xúc đó cũng dễ đi qua nhanh chóng. Trong tình thương không có tình yêu, thì đó chỉ là sự thương hại, miễn cưỡng mà không thể nào có đươcj cảm xúc thăng hoa với nhau...
Mình vẫn muốn yêu thương và cũng được thương yêu trở lại, để luôn cảm thấy gắn bó với nhau, cần nhau và thương nhau đến muốn chia sớt mọi vui buồn...
Người hỡi, dù anh ở đâu, và anh là ai...Em cũng cảm thấy hạnh phúc, vì anh đã chạm được vào trái tim mình
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
Bối rối..
Có điều gì len nhẹ phía trái tim
Phải gió trở mình làm em thao thức?
Tháng 9 đợi em phía cơn mưa nhòe ướt
Có giọt mưa nào khe khẽ trên mi em...
Có điều gì cứ nao nức...
Đêm...
Như là sương đi qua miền cỏ dại
Như là gió vụng về đi mãi...
Đưa hương sữa về thăm thẳm nơi xa...
Phải vì mưa thu bối rối như là...
Hoa sấu rụng cuối mùa lưu luyến
Phải hoa cúc xanh lời hò hẹn...
Tháng 9 mỏng manh - vạt áo cuối đường
Tháng 9 ngập ngừng trên lá một giọt sương
Thương nỗi nhớ còn phiêu du theo gió
Biết đâu chừng trái tim còn bỏ ngỏ...
Người có kịp về đọc thần chú: Vừng ơi....!
(0:47am 8/9/2013)
Phải gió trở mình làm em thao thức?
Tháng 9 đợi em phía cơn mưa nhòe ướt
Có giọt mưa nào khe khẽ trên mi em...
Có điều gì cứ nao nức...
Đêm...
Như là sương đi qua miền cỏ dại
Như là gió vụng về đi mãi...
Đưa hương sữa về thăm thẳm nơi xa...
Phải vì mưa thu bối rối như là...
Hoa sấu rụng cuối mùa lưu luyến
Phải hoa cúc xanh lời hò hẹn...
Tháng 9 mỏng manh - vạt áo cuối đường
Tháng 9 ngập ngừng trên lá một giọt sương
Thương nỗi nhớ còn phiêu du theo gió
Biết đâu chừng trái tim còn bỏ ngỏ...
Người có kịp về đọc thần chú: Vừng ơi....!
(0:47am 8/9/2013)
Photo by Tác còi ^^
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
Mẹ và bữa cơm nhà
Mẹ và bữa cơm nhà
Có lẽ trong gia đình, mình bị ảnh hưởng bởi mẹ nhiều nhất. 6 tuổi biết nấu cơm, 7 tuổi biết xách làn đi chợ, 10 tuổi đã thay mẹ nấu một mâm cơm cúng cụ…Và cứ mỗi cuối tuần, 2 mẹ con lại rủ nhau đi chợ, nấu những món đặc biệt hơn ngày thường để “chiêu đãi” cả nhà – món mà ai cũng thích ăn nhất hồi đó, là bún chả nem…Mẹ còn dạy mình làm cả mắm tép, cả tương ớt, tương cà…Ba là người miền Trung, độc đoán, gia trưởng, khó tính…Nhưng ba lại rất dễ trong ăn uống, mỗi lần mình mải đọc sách mà để cơm sống/ hoặc khê…thì chỉ sợ về mẹ mắng, còn ba sẽ bảo “Thôi, con nó nấu cho ăn là tốt rồi. Lần sau rút kinh nghiệm” – ba dễ tính thế, nhưng rất hiếm khi ba đi ăn ở đâu đó trừ khi là bất đắc dĩ – ba chỉ thích về ăn cơm nhà, ăn cơm mẹ nấu. Giờ mẹ cứ đi đâu vài hôm là thế nào ba cũng gọi về. Và mình, bao nhiêu năm, bao nhiêu kì nghỉ lễ, nghỉ Tết – cứ tự nhủ sẽ đi đâu đó nghỉ ngơi – thì rồi lại tiếc những ngày ở nhà với ba mẹ, và thế là cứ nghỉ lễ, nghỉ tết, nghỉ hè ba mẹ ở đâu là lại ôm con về đó. Ở với mẹ, là như thấy mình có một điểm tựa vững chắc, như thấy mình được xả hơi tuyệt đối. Lại vào bếp phụ mẹ nấu nướng, rồi buôn chuyện với mẹ - mẹ biết rõ mình có bao nhiêu người bạn, chơi thân với ai và ai đang tán tỉnh theo đuổi – mẹ cũng biết rõ mình yêu ai và ghét ai…Dường như với mẹ, mình chẳng thể nào giấu được điều gì…
Những bữa cơm nhà mẹ tạo ra cái “nếp” từ nhỏ, ăn sâu vào máu mình. Để sau này khi đã làm vợ, làm mẹ….mình cũng biết chăm chút cho cái bếp, chăm chút cho những bữa cơm ấm áp – để mỗi bữa ăn mọi người đều thấy đầm ấm, vui vẻ, cùng chia sẻ mọi chuyện ở lớp, ở trường….Và sẽ là thật vui, thật ấm áp khi bữa cơm mình nấu nóng hổi được mọi người ăn thật ngon và vui vẻ…
Bây giờ, cuộc sống ngày càng cuốn người ta vào những đam mê và vui thú riêng. Có mấy gia đình còn được ăn cùng nhau 3 bữa cơm? Ừ thì vì công việc, vì hoàn cảnh nhưng ít nhất, hãy cùng nhau về nhà buổi tối, để bếp lửa ấm áp, để tiếng nói cười vui vẻ, để tiếng bát đũa lanh canh rộn ràng…cho mỗi chúng ta cảm giác được xum vầy, được quây quần bên nhau sau một ngày dài….
Đã có những buổi chiều, mình nấu cơm cùng người – ăn với nhau một bữa cơm ấm áp, vui vẻ. Nhưng mình ghét nhất là nấu cơm xong gọi mãi không chịu ăn, giục mãi đến lúc mâm cơm nguội ngắt…
Những giây phút ấm áp sẽ qua đi rất nhanh, nếu mình không kịp giữ lấy. Cũng giống như mâm cơm sẽ nguội dần và mất vị ngon, nếu mình không ngồi cùng nhau ăn khi còn nóng hổi để cảm nhận được từng món ăn, từng gia vị của cuộc sống, phải không?
(P/S: Mẹ tui - bên trái năm nay 67 tuổi đó - và em gái của bà)
Có lẽ trong gia đình, mình bị ảnh hưởng bởi mẹ nhiều nhất. 6 tuổi biết nấu cơm, 7 tuổi biết xách làn đi chợ, 10 tuổi đã thay mẹ nấu một mâm cơm cúng cụ…Và cứ mỗi cuối tuần, 2 mẹ con lại rủ nhau đi chợ, nấu những món đặc biệt hơn ngày thường để “chiêu đãi” cả nhà – món mà ai cũng thích ăn nhất hồi đó, là bún chả nem…Mẹ còn dạy mình làm cả mắm tép, cả tương ớt, tương cà…Ba là người miền Trung, độc đoán, gia trưởng, khó tính…Nhưng ba lại rất dễ trong ăn uống, mỗi lần mình mải đọc sách mà để cơm sống/ hoặc khê…thì chỉ sợ về mẹ mắng, còn ba sẽ bảo “Thôi, con nó nấu cho ăn là tốt rồi. Lần sau rút kinh nghiệm” – ba dễ tính thế, nhưng rất hiếm khi ba đi ăn ở đâu đó trừ khi là bất đắc dĩ – ba chỉ thích về ăn cơm nhà, ăn cơm mẹ nấu. Giờ mẹ cứ đi đâu vài hôm là thế nào ba cũng gọi về. Và mình, bao nhiêu năm, bao nhiêu kì nghỉ lễ, nghỉ Tết – cứ tự nhủ sẽ đi đâu đó nghỉ ngơi – thì rồi lại tiếc những ngày ở nhà với ba mẹ, và thế là cứ nghỉ lễ, nghỉ tết, nghỉ hè ba mẹ ở đâu là lại ôm con về đó. Ở với mẹ, là như thấy mình có một điểm tựa vững chắc, như thấy mình được xả hơi tuyệt đối. Lại vào bếp phụ mẹ nấu nướng, rồi buôn chuyện với mẹ - mẹ biết rõ mình có bao nhiêu người bạn, chơi thân với ai và ai đang tán tỉnh theo đuổi – mẹ cũng biết rõ mình yêu ai và ghét ai…Dường như với mẹ, mình chẳng thể nào giấu được điều gì…
Những bữa cơm nhà mẹ tạo ra cái “nếp” từ nhỏ, ăn sâu vào máu mình. Để sau này khi đã làm vợ, làm mẹ….mình cũng biết chăm chút cho cái bếp, chăm chút cho những bữa cơm ấm áp – để mỗi bữa ăn mọi người đều thấy đầm ấm, vui vẻ, cùng chia sẻ mọi chuyện ở lớp, ở trường….Và sẽ là thật vui, thật ấm áp khi bữa cơm mình nấu nóng hổi được mọi người ăn thật ngon và vui vẻ…
Bây giờ, cuộc sống ngày càng cuốn người ta vào những đam mê và vui thú riêng. Có mấy gia đình còn được ăn cùng nhau 3 bữa cơm? Ừ thì vì công việc, vì hoàn cảnh nhưng ít nhất, hãy cùng nhau về nhà buổi tối, để bếp lửa ấm áp, để tiếng nói cười vui vẻ, để tiếng bát đũa lanh canh rộn ràng…cho mỗi chúng ta cảm giác được xum vầy, được quây quần bên nhau sau một ngày dài….
Đã có những buổi chiều, mình nấu cơm cùng người – ăn với nhau một bữa cơm ấm áp, vui vẻ. Nhưng mình ghét nhất là nấu cơm xong gọi mãi không chịu ăn, giục mãi đến lúc mâm cơm nguội ngắt…
Những giây phút ấm áp sẽ qua đi rất nhanh, nếu mình không kịp giữ lấy. Cũng giống như mâm cơm sẽ nguội dần và mất vị ngon, nếu mình không ngồi cùng nhau ăn khi còn nóng hổi để cảm nhận được từng món ăn, từng gia vị của cuộc sống, phải không?
(P/S: Mẹ tui - bên trái năm nay 67 tuổi đó - và em gái của bà)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

