Dành riêng cho anh, người em yêu ơi
Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014
Nhớ
Em giấu anh vào nỗi nhớ
Cất thật sâu nơi đáy tim
Tình yêu như trò trốn tìm
Liệu anh bắt kịp em không nhỉ?
Em giấu anh vào môi cười nụ
Giấu anh vào giọt nắng trưa
Em xoè tay đếm nắng
Đếm nỗi nhớ chờ hạt mưa
Tình tha thiết mấy cho vừa
Nhớ nhung một trời mây bể
Nỗi nhớ giản đơn như thế
Mà thiêu đốt em đêm dài
Nhớ người tay ôm trọn vai
Em co người thật nhỏ bé
Tình anh rộng dài như thế
Tình em trú ngụ bình yên
Nhớ là...chẳng thể nguôi quên
Nụ hôn nồng nàn như nắng
Mắt soi mắt nhau thầm lặng
Mà như đọc hết chữ TÌNH
Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014
Bình yên
Em chẳng nghĩ gì chuyện mai sau đâu
Anh cứ ôm em bình yên thế
Em gối đầu lên ngực anh ngủ
Mơ gì chuyện trăm năm sau
Nào ai biết cuộc đời dài bao lâu
Ở bên anh- chỉ một nụ hôn sâu đã là hạnh phúc
Chữ hạnh phúc- bao lâu rồi em không định nghĩa được
Thôi thì cứ đếm từng giờ có nhau
Em chẳng mơ gì chuyện trăm năm đâu
Chỉ cần gối đầu lên tay anh hít hà mùi mồ hôi quen thuộc
Nghe dịu dàng từng ngón tay anh lùa vào trong tóc
Thời gian chết lặng hàng giờ...
Em ngập ngừng trước những câu thơ
Viết cho riêng mình và những phút giây nhắn ngủi
Em chẳng còn bâng khuâng tự hỏi
Yêu là gì?
Em chỉ cần cảm giác thật bình yên...
Để phút giây em được tạm nguôi quên
Những lo toan: gạo muối điện ga, tiền học của con hàng tháng
Chỉ có anh và khoảng không yên lặng
Em nghe tim mình gõ nhịp thanh âm...
Anh cứ ôm em bình yên thế
Em gối đầu lên ngực anh ngủ
Mơ gì chuyện trăm năm sau
Nào ai biết cuộc đời dài bao lâu
Ở bên anh- chỉ một nụ hôn sâu đã là hạnh phúc
Chữ hạnh phúc- bao lâu rồi em không định nghĩa được
Thôi thì cứ đếm từng giờ có nhau
Em chẳng mơ gì chuyện trăm năm đâu
Chỉ cần gối đầu lên tay anh hít hà mùi mồ hôi quen thuộc
Nghe dịu dàng từng ngón tay anh lùa vào trong tóc
Thời gian chết lặng hàng giờ...
Em ngập ngừng trước những câu thơ
Viết cho riêng mình và những phút giây nhắn ngủi
Em chẳng còn bâng khuâng tự hỏi
Yêu là gì?
Em chỉ cần cảm giác thật bình yên...
Để phút giây em được tạm nguôi quên
Những lo toan: gạo muối điện ga, tiền học của con hàng tháng
Chỉ có anh và khoảng không yên lặng
Em nghe tim mình gõ nhịp thanh âm...
Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014
Tình tháng 4
Tháng 4 về rồi anh nhé
Loa kèn trắng lối hẹn xưa
Giờ chỉ còn em lạc bước
Nhớ anh biết mấy cho vừa
Tháng 4- chờ một cơn mưa
Ướt mềm đôi bờ mi nhỏ
Giấu nước mắt buồn vì nhớ
Mưa tan tác cuộc tình gầy
Tháng 4 ngỡ người qua đây
Vòng tay dịu dàng ấm áp
Nghe trái tim mình bỗng hát
Lời yêu tha thiết giữa trời
Tháng 4 là tháng 4 ơi
Tháng 4 mỏng manh hoa trắng
Phải vì yêu anh thầm lặng
Mà hương thơm suốt một đời
Tháng 4 là tháng 4 vơi
Những hờn ghen và giận dỗi
Phải vì tình yêu nông nổi
Tháng 4 thêm nhói buốt lòng
Tháng 4- người về hư không
Bỏ em đôi bờ thương nhớ
Phải vì tình duyên- không nợ
Tháng 4 nhói cuộc tình buồn
1.04.2014
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014
Chủ nhật
"Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu"
Em nghe môi ướt mưa chiều
Nghe tim thương nhớ...
Liêu xiêu nắng vàng
Chủ nhật, người đợi người sang
Em nằm em nhớ mưa ngang đỉnh đồi
Thương người nước mắt chực rơi
Thương em, thương những nửa vời cho nhau
Nào rằng hứa hẹn gì đâu?
Thương về nơi ấy, mưa ngâu ướt lòng
Chủ nhật, người có đợi mong
Căn gác hiu quạnh vẫn mong đợi người
Nằm trong căn gác đìu hiu"
Em nghe môi ướt mưa chiều
Nghe tim thương nhớ...
Liêu xiêu nắng vàng
Chủ nhật, người đợi người sang
Em nằm em nhớ mưa ngang đỉnh đồi
Thương người nước mắt chực rơi
Thương em, thương những nửa vời cho nhau
Nào rằng hứa hẹn gì đâu?
Thương về nơi ấy, mưa ngâu ướt lòng
Chủ nhật, người có đợi mong
Căn gác hiu quạnh vẫn mong đợi người
10.03.2014
Ru em
Ngủ ngoan nào mắt môi ơi
Ngoài kia mưa bụi trắng trời
Buồn tênh
Biết rằng thương nhớ chênh vênh
Sao em vẫn chọn đường gập ghềnh đi?
Ừ thôi, đừng vấp sân si
Cuộc đời dài rộng
Duyên thì gặp-yêu
Ngủ ngoan con mắt yêu kiều
Vai nghiêng tóc thả
Bóng nghiêng cuối chiều
Ừ thì yêu, biết rằng yêu
Mà sao lòng vẫn tiêu điều
Hoang mang
Ngủ đi
Con mắt liếc ngang
Tay ôm trọn những lỡ làng
Chờ nhau...
Thương em mấy bận bể dâu
Thương em
Thương nỗi buồn sâu cuộc đời
Tình nào rồi cũng sẽ vơi
Bỏ em lại với buồn ơi...
Một mình...
Ngoài kia mưa bụi trắng trời
Buồn tênh
Biết rằng thương nhớ chênh vênh
Sao em vẫn chọn đường gập ghềnh đi?
Ừ thôi, đừng vấp sân si
Cuộc đời dài rộng
Duyên thì gặp-yêu
Ngủ ngoan con mắt yêu kiều
Vai nghiêng tóc thả
Bóng nghiêng cuối chiều
Ừ thì yêu, biết rằng yêu
Mà sao lòng vẫn tiêu điều
Hoang mang
Ngủ đi
Con mắt liếc ngang
Tay ôm trọn những lỡ làng
Chờ nhau...
Thương em mấy bận bể dâu
Thương em
Thương nỗi buồn sâu cuộc đời
Tình nào rồi cũng sẽ vơi
Bỏ em lại với buồn ơi...
Một mình...
Đêm 10.03.2014
Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014
tháng 3
Tháng 3 về rồi anh có biết không?
Con phố nhỏ nhạt nhòa trong mưa bụi
Có những điều em lặng câm không nói
Chỉ biết lòng mình cũng đã ướt mưa
Tháng 3 về rồi anh có biết chưa?
Cây sầu đông tím ngắt trời tình tự
Em ru ngón tay mình - giấu một nỗi nhớ
Thương một thời yêu dấu đã lùi xa...
Tự khi nào em đã yêu tháng 3
Hoa gạo đỏ giữa trời như đốm lửa
Em thắp miệt mài trong tim mình lần nữa
Rồi vẫn thảng mình sợ lửa đốt trong tim
Có nơi nào là nơi thật bình yên?
Đêm ru tiếng thở dài khe khẽ
Có bàn tay nào nắm tay em thật nhẹ
Đủ giữ em suốt cả quãng đường dài?
Em lại giấu nước mắt mình mỗi buổi sớm mai
Khi hoa tím rụng đầy hiên nhà đêm trước
Như thể trút lòng mình - dẫu chưa từng hẹn ước
Xác hoa dưới chân ai đến xa xót trong lòng...
Có phải vì em yêu tháng 3 không?
Nên chẳng giữ được mình trong hờn ghen, giận dỗi
Ướp tình mình trong mùi hương bưởi
Tháng 3 ngọt say trong mỗi ánh nhìn
Em nhủ lòng mình thôi hãy học quên
Mưa rồi sẽ thôi nhạt nhòa trên phố
Hoa rồi sẽ thôi nhói lòng đốt lửa
Đêm sẽ thôi buông tiếng thở dài....
Con phố nhỏ nhạt nhòa trong mưa bụi
Có những điều em lặng câm không nói
Chỉ biết lòng mình cũng đã ướt mưa
Tháng 3 về rồi anh có biết chưa?
Cây sầu đông tím ngắt trời tình tự
Em ru ngón tay mình - giấu một nỗi nhớ
Thương một thời yêu dấu đã lùi xa...
Tự khi nào em đã yêu tháng 3
Hoa gạo đỏ giữa trời như đốm lửa
Em thắp miệt mài trong tim mình lần nữa
Rồi vẫn thảng mình sợ lửa đốt trong tim
Có nơi nào là nơi thật bình yên?
Đêm ru tiếng thở dài khe khẽ
Có bàn tay nào nắm tay em thật nhẹ
Đủ giữ em suốt cả quãng đường dài?
Em lại giấu nước mắt mình mỗi buổi sớm mai
Khi hoa tím rụng đầy hiên nhà đêm trước
Như thể trút lòng mình - dẫu chưa từng hẹn ước
Xác hoa dưới chân ai đến xa xót trong lòng...
Có phải vì em yêu tháng 3 không?
Nên chẳng giữ được mình trong hờn ghen, giận dỗi
Ướp tình mình trong mùi hương bưởi
Tháng 3 ngọt say trong mỗi ánh nhìn
Em nhủ lòng mình thôi hãy học quên
Mưa rồi sẽ thôi nhạt nhòa trên phố
Hoa rồi sẽ thôi nhói lòng đốt lửa
Đêm sẽ thôi buông tiếng thở dài....
2.03.2014
Vì xa...
Anh!
Mình đã xa nhau bao lâu?
Đã đủ dài cho nỗi nhớ trong em trở nên nghẹn ứ?
Chẳng thể thốt nên lời...
Giữa phố đông người
Giữa những hạt mưa rơi
Em vẫn nghe lòng hoang hoải nhớ
Nhưng như có điều gì giữ trong nhịp thở
Anh thật gần mà anh vời vợi xa
Em yêu những hạt mưa phùn tháng 3
Đọng trên mắt trên môi em, giấu đi những giọt nước mắt
Vẫn biết nỗi nhớ đè lên lồng ngực se thắt
Mà không thể cất lên lời
Mình đã xa nhau đủ lâu để trái tim em nguôi?
Em cũng không biết nữa
Chẳng đếm ngày đếm tháng để nghe lòng cồn cào như lửa
Anh có kịp về...???
Phủ kín dấu yêu xưa?
(Cho anh và cho chị - những người em trân quý)
9.03.2014
Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014
Mình sẽ yêu nhau bao lâu?
Anh!
Mình sẽ yêu nhau bao lâu?
Hết mùa xuân?
Những hạt mưa phùn ẩm ướt
Ẩm ướt những nụ hôn - ấm áp những vòng tay ôm...
Hoa sầu đông dâng sầu trong mắt em
Khi mình rời xa...
Em yêu anh như cây yêu lá
Đợi mùa xuân đâm lộc nảy chồi
Hoa bưởi thơm ngọt trên môi
Anh nhìn sâu vào mắt: "Yêu em"
Anh!
Mình sẽ yêu nhau bao lâu?
Hết mùa hè rực nắng?
Nắng ươm trên tóc em óng vàng như mật
Như vòng tay anh ôm mãi không rời....
"Biển sóng xin đừng xô tôi"
Em chẳng kịp ngã dưới chân người, em ngã trong tim anh
Khắc khoải
Có tình yêu nào là yêu mãi mãi?
Em soi mình trong mắt: "Yêu anh"
Anh!
Có phải mùa thu mong manh?
Nên anh chẳng thể rời tay em một giờ..một phút...
Ướp tình mình trong hương hoa cúc
Thương hết một mùa thu...
Mỗi sớm mai nghe tiếng chim gù
Em ru mình trong tiếng yêu thầm lặng
Soi mình qua từng bóng nắng hanh hao
"Vẫn yêu anh dù ngoài kia cuộc sống thế nào"
Em thầm thì nghe mùa thu rơi lá...
Tiếng "yêu em" thật lạ...
Như tiếng dương cầm trong đêm....
Anh,
Có mùa đông nào là mùa đông ấm êm?
Em ngủ vùi trong lòng anh như con sâu trong tổ
Cây đã trơ cành trụi lá...
Gió đông thổi thốc ngoài hiên
Em nghe tiếng thầm thì đã thành rất quen
"Ngủ ngon em yêu nhé"
4 mùa qua đi rất lẹ
Mình đã kịp yêu nhau hết đâu
Nên lại thêm mùa xuân anh nhé
Thêm mùa hạ, mùa thu, mùa đông...
Em gọi là mùa yêu...mùa yêu....
Mình sẽ yêu nhau bao lâu?
Hết mùa xuân?
Những hạt mưa phùn ẩm ướt
Ẩm ướt những nụ hôn - ấm áp những vòng tay ôm...
Hoa sầu đông dâng sầu trong mắt em
Khi mình rời xa...
Em yêu anh như cây yêu lá
Đợi mùa xuân đâm lộc nảy chồi
Hoa bưởi thơm ngọt trên môi
Anh nhìn sâu vào mắt: "Yêu em"
Anh!
Mình sẽ yêu nhau bao lâu?
Hết mùa hè rực nắng?
Nắng ươm trên tóc em óng vàng như mật
Như vòng tay anh ôm mãi không rời....
"Biển sóng xin đừng xô tôi"
Em chẳng kịp ngã dưới chân người, em ngã trong tim anh
Khắc khoải
Có tình yêu nào là yêu mãi mãi?
Em soi mình trong mắt: "Yêu anh"
Anh!
Có phải mùa thu mong manh?
Nên anh chẳng thể rời tay em một giờ..một phút...
Ướp tình mình trong hương hoa cúc
Thương hết một mùa thu...
Mỗi sớm mai nghe tiếng chim gù
Em ru mình trong tiếng yêu thầm lặng
Soi mình qua từng bóng nắng hanh hao
"Vẫn yêu anh dù ngoài kia cuộc sống thế nào"
Em thầm thì nghe mùa thu rơi lá...
Tiếng "yêu em" thật lạ...
Như tiếng dương cầm trong đêm....
Anh,
Có mùa đông nào là mùa đông ấm êm?
Em ngủ vùi trong lòng anh như con sâu trong tổ
Cây đã trơ cành trụi lá...
Gió đông thổi thốc ngoài hiên
Em nghe tiếng thầm thì đã thành rất quen
"Ngủ ngon em yêu nhé"
4 mùa qua đi rất lẹ
Mình đã kịp yêu nhau hết đâu
Nên lại thêm mùa xuân anh nhé
Thêm mùa hạ, mùa thu, mùa đông...
Em gọi là mùa yêu...mùa yêu....
Đêm 04.03.2014
Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014
Dĩ vãng
Người ơi, dĩ vãng đã xa....
Em khắc khoải giữa những mơ và thực
Em khắc khoải giữa đôi bờ thao thức
Người ở đâu, ở đâu...
Dĩ vãng nhạt nhòa hay dĩ vãng sâu cay
Em chẳng thể chạm tay vào quá khứ
Con sâu nhớ đã cuộn tròn yên ngủ
Giữa giấc mơ lại ngọ nguậy tim mình...
Có đi hết buổi chiều, bỗng lại nhớ bình minh
Đi hết những ngày xa xưa để thêm yêu ngày mới
Đi hết mùa đông để thèm hơi lửa
Có một thời mình đã đốt tim nhau...
Đi hết một đời với những lo âu...
Để vẫn khát khao những ngày bình yên nắng
Đi qua những ồn ào - em trở về bình lặng
Nép tim mình trong tha thiết tim anh...
Em khắc khoải giữa những mơ và thực
Em khắc khoải giữa đôi bờ thao thức
Người ở đâu, ở đâu...
Dĩ vãng nhạt nhòa hay dĩ vãng sâu cay
Em chẳng thể chạm tay vào quá khứ
Con sâu nhớ đã cuộn tròn yên ngủ
Giữa giấc mơ lại ngọ nguậy tim mình...
Có đi hết buổi chiều, bỗng lại nhớ bình minh
Đi hết những ngày xa xưa để thêm yêu ngày mới
Đi hết mùa đông để thèm hơi lửa
Có một thời mình đã đốt tim nhau...
Đi hết một đời với những lo âu...
Để vẫn khát khao những ngày bình yên nắng
Đi qua những ồn ào - em trở về bình lặng
Nép tim mình trong tha thiết tim anh...
12.02.2014
Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013
Say
Em
Trong chếnh choáng cơn say
Gương mặt anh ẩn hiện
Những hờn giận phút giây chợt tan biến
Kí ức ùa về dịu dàng một cơn đau
Giá em biết được chuyện gì sẽ đến những ngày sau
Để em biết lòng mình có một bến đợi
Con đường đời có dài vời vợi?
Hay chỉ một chớp mắt thôi là mình mất nhau rồi...
Em chẳng đong được tình yêu đầy hay vơi
Chẳng đong được nỗi nhớ
Chỉ biết rằng trong từng hơi thở
Vẫn luôn có bóng dáng anh...
Có phải tình yêu quá đỗi mong manh?
Nên em cố níu mà chẳng thể nào giữ được
Những yêu thương biết đâu là được- mất...
Anh thật xa mà anh quá đỗi rất gần
Vẫn biết rằng cuộc đời là trầm luân
Là buồn vui, là khổ đau, hạnh phúc
Trong chếnh choáng cơn say - trái tim em thao thức
Một tình yêu câm lặng đến suốt đời
Thôi em đừng ngồi đếm những đầy vơi...
(Viết trong cơn say- cho Người)
22:51 - 8/12/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)